Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ở bệ/nh viện đang có người chờ Chu Hoài Ngộ.
Một bé gái mặc chiếc áo bông màu đỏ tươi, tinh xảo hệt như một búp bê sứ.
Vừa gặp mặt đã sà ngay vào ôm lấy chân Chu Hoài Ngộ.
"Anh bác sĩ Chu ơi, anh còn nhớ em không?"
Chu Hoài Ngộ bế bổng cô bé lên, tung lên tung xuống vài cái.
"Nhớ chứ, Tiểu Hân Hân."
Ca phẫu thuật giúp Chu Hoài Ngộ được Giáo sư Sầm nhận làm đệ tử, chính là ca giành lại mạng sống cho bé gái này.
Lúc ấy cô bé mới lên bốn, rất thích bám dính lấy Chu Hoài Ngộ.
Nhìn thấy người khác mặc áo blouse trắng thì sợ hãi, nhưng thấy Chu Hoài Ngộ mặc áo blouse trắng thì lại khen lấy khen để.
"Anh bác sĩ Chu đẹp trai quá đi à."
Lúc chữa trị bắt phải có mặt Chu Hoài Ngộ.
Có Chu Hoài Ngộ ở đó là không khóc.
Bố mẹ có dỗ dành thế nào cũng vô ích, cứ phải Chu Hoài Ngộ dỗ mới chịu.
Lần này bé gái đi tái khám, đặc biệt tìm đến Chu Hoài Ngộ.
Thật ra ở thành phố của cô bé cũng có thể tái khám được, mấy năm nay vẫn luôn khám ở đó.
Nhưng lần này, con bé lại khăng khăng đòi tìm gặp Chu Hoài Ngộ cho bằng được.
Chương 14:
Cả quá trình khám bệ/nh đều được Chu Hoài Ngộ ẵm trên tay.
Tối đến ở lại theo dõi cùng một phòng bệ/nh với tôi, vừa mút kẹo vừa réo gọi tôi.
"Anh ơi, anh có biết anh bác sĩ Chu tốt bụng cỡ nào không?"
Tôi biết chứ, tôi biết mà.
Những ai từng gặp thì đều biết cả.
Còn người không biết cũng được con bé đi rêu rao cho biết bằng sạch.
Con bé đeo cái ba lô nhỏ nhắn, gặp ai cũng khen ngợi Chu Hoài Ngộ, còn bắt người nghe phải hùa theo tán thưởng, ai phối hợp thì phát cho một viên kẹo, ai không hợp tác thì con bé sẽ nói đi nói lại thêm mấy lượt.
Kết quả tái khám không có vấn đề gì, lúc ra về con bé còn nũng nịu đòi Chu Hoài Ngộ bế ra tận xe.
Dúi vào tay Chu Hoài Ngộ một chú thỏ bông bị khâu vá méo xệch.
Lại còn thì thầm to nhỏ với Chu Hoài Ngộ cả buổi bằng cái âm lượng mà ai cũng nghe thấy được.
"Anh ơi, anh là bác sĩ giỏi nhất, là người anh tuyệt vời nhất.
Bọn người x/ấu b/ắt n/ạt anh, đó là do bọn họ quá x/ấu xa.
Anh đừng sợ nhé, Hân Hân sẽ bảo vệ anh.
Lúc Hân Hân phải đi học thì để bé thỏ này bảo vệ anh nha.
Thỏ là do chính tay Hân Hân tự làm đấy.
Lần sau Hân Hân lại đến thăm anh, lúc đó Hân Hân sẽ lớn phổng lên, lớn rồi em sẽ bảo vệ anh.
Anh hãy cứ tiếp tục bảo vệ những người lớn và bạn nhỏ giống như Hân Hân ngày xưa nhé."
Hai người ngoéo tay, cộp dấu.
Vành mắt Chu Hoài Ngộ đã bị gió thổi cho đỏ hoe.
Bàn tay nắm ch/ặt lấy chú thỏ bông nọ.
Những việc mà Chu Hoài Ngộ làm, tất thảy đều có ý nghĩa.
Chương 6
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook