Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1
[Beta có thể mang th/ai không?]
[Buồn nôn, thèm nôn là bị làm sao?]
[Beta mang th/ai có thể đi làm tăng ca không?] ……
Tôi bấm điện thoại tanh tách, nhận được câu trả lời thật sự là muôn hình vạn trạng:
- [Có thể nha, ai cũng biết tỷ lệ thụ th/ai của Beta thấp lắm, cơ mà phải xem đối phương có mạnh mẽ hay không nữa nha ~]
- [Bạn yêu ơi, bạn có thể là đã dính bầu rồi đó á!]
- [Tăng ca á? Chấn động cả dòng họ luôn, Beta mang th/ai hiếm như gấu trúc vậy, anh nhà bạn kiểu gì mà vẫn để bạn đi làm tăng ca thế, thật không thể hiểu nổi.]
Tôi cũng không thể nào hiểu nổi.
Tôi - một người đàn ông chuẩn trai thẳng, hàng thật giá thật là một Beta, thì làm sao mà có thể mang th/ai cơ chứ?!
Thế nhưng tờ giấy khám th/ai ở trên bàn, cùng vị bác sĩ già đeo kính lão đang mỉm cười híp mắt đưa th/uốc Axit Folic vào tay tôi, tất cả mọi thứ đều đang chứng minh cho một sự thật không thể chối cãi ——
Tôi thực sự đã mang th/ai rồi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là hỏi bác sĩ: "Có thể bỏ đứa bé đi không ạ?"
Bác sĩ nheo nheo mắt, có dấu hiệu sắp nổi trận lôi đình:
"Hiện tại vì tỷ lệ sinh đẻ quá thấp, trừ khi có lý do chính đáng, bằng không luật không cho phép ph/á th/ai đâu. Phối ngẫu của cậu đâu, sao không đi cùng cậu?"
Tôi liền vừa đi vừa chạy trốn khỏi chỗ đó.
Trong dạ dày một trận nhào lộn đi/ên cuồ/ng, tôi ôm lấy cái bồn cầu nôn đến mức trời đất quay cuồ/ng.
Đúng là cái số khổ mà!
Tất cả đều tại cái gã tồi tên Lục Trạch kia!
Nghĩ đến hai từ "phối ngẫu" mà vị bác sĩ già vừa nói, suy nghĩ của tôi lại bắt đầu bay bổng trở về cái đêm của hai tháng trước.
2
"Giang Úc, cậu là một người tốt, nhưng rất xin lỗi tôi không thể đồng ý với cậu được, tôi đã có người mình thích rồi."
Cận kề ngày tốt nghiệp, sau khi lấy hết can đảm tỏ tình với nữ thần Beta mà mình thầm thương tr/ộm nhớ bấy lâu nay, tôi đã bị phát một chiếc "thẻ người tốt".
Rõ ràng là trong mắt người khác, tôi và cô ấy chỉ cách nhau có một lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh thôi mà.
Tôi không thể hiểu nổi cái gã "Trình Kẻ Ngang" đột nhiên chen chân vào đây là ai nữa.
"Anh ấy chính là tổng tài của tập đoàn Lục Thị - Lục Trạch. Trời ơi, anh ấy vừa đẹp trai, lại còn vô cùng lịch lãm tinh tế nữa."
"Tôi sắp sửa vào tập đoàn Lục Thị làm việc rồi, đây là cơ hội đích thân Lục Trạch trao cho tôi, tôi cảm thấy anh ấy cũng có chút thích tôi đấy chứ."
Trong lòng tôi lúc đó đúng là chỉ biết cạn lời: Tôi lạy cô luôn á...
Tỏ tình không thành công thì thôi đi, tôi còn bị ép phải nghe cô ấy "b/án giáo án" khen ngợi Lục Trạch suốt hai tiếng đồng hồ.
Đáng sợ thật sự.
Lục Trạch rõ ràng là chỉ đến trường chúng tôi làm giảng viên khách mời để giảng bài một lần thôi mà, sao cô ấy có thể biết nhiều chuyện về hắn đến thế cơ chứ?
Trong lòng buồn bực phiền muộn, buổi tối tôi liền đi đến quán bar mượn rư/ợu giải sầu, một lúc không chú ý liền uống đến mức say khướt.
Trong lúc tầm nhìn đang mơ màng mông lung, có một bờ vai cao lớn của một gã đàn ông bỗng đỡ lấy tôi.
Gương mặt với những góc cạnh rõ ràng, cùng đôi lông mày sâu hoắm đầy cuốn hút.
Một người là Beta như tôi vốn dĩ không ngửi thấy mùi Pheromone, thế nhưng lại vẫn bị cái thứ hormone nam tính trên người hắn áp chế đến mức mềm nhũn cả hai chân, nếu không phải là Lục Trạch thì còn có thể là ai nữa đây?!
Hắn dường như cũng đã say rồi.
Sau khi đỡ tôi một cái, hắn liền định quay người rời đi.
"Lục Trạch, đừng đi, Lục Trạch!"
Tôi phải đòi lại nữ thần cho bằng được!
Tôi giống như một chú chó Husky, cứ thế dính ch/ặt lấy người Lục Trạch không chịu buông ra.
Trong đôi mắt của Lục Trạch lóe lên những cảm xúc vô cùng phức tạp mà tôi không thể nào đọc hiểu được: "Cậu... còn nhớ rõ tôi sao?"
"Tất nhiên là tôi nhớ rõ rồi!"
Tôi có phải là bị mắc chứng hay quên đâu cơ chứ.
Trong quán bar người đến người đi vô cùng đông đúc, tôi bị người ta chen lấn một cái, liền vô tình cọ cọ lên người Lục Trạch.
Bộ n/ão hồ đồ mơ màng lúc đó chỉ nhớ kỹ một điều là phải ôm thật ch/ặt lấy Lục Trạch, nhất quyết không buông tay.
Về sau, bầu không khí dường như bắt đầu có điểm gì đó không đúng cho lắm.
Cơ thể trở nên nóng nực đến mức khó lòng chịu đựng nổi.
Cũng không biết là ai đã chủ động ra tay trước. Đến ngày hôm sau khi tỉnh lại, nằm ngay bên cạnh tôi chính là Lục Trạch đang nhắm nghiền đôi mắt.
Tôi liền ôm quần áo bỏ chạy trốn mất dép.
Sống trên đời hơn hai mươi năm qua, chưa bao giờ tôi phát hiện ra các tế bào vận động của mình lại có thể phát triển vượt bậc đến mức như thế này.
Chưa đầy vài giây, tôi đã mặc xong quần áo rồi chuồn lẹ, không quên dọn dẹp sạch sẽ bãi chiến trường.
---
"Mình có nên đi hỏi Lục Trạch xin tiền m/ua sữa bột không nhỉ?"
Ngay khi cái suy nghĩ đó vừa mới lóe lên trong đầu, bản thân tôi đã tự giác lắc đầu ng/uầy ng/uậy trước tiên.
Cái kiểu người như hắn, e là đến cả tôi là ai hắn còn chẳng nhớ rõ nữa là.
Tôi đành ngậm ngùi chấp nhận số phận, đăng một tin lên vòng bạn bè để cầu người giới thiệu cho một công việc làm thêm ki/ếm sống.
Đúng lúc này, có một thông báo yêu cầu kết bạn gửi đến trên điện thoại của tôi.
7 - END
Chương 14
Chương 10.
Chương 17
Chương 6
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook