Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
(Góc nhìn của Phương Hạ)
Hai ngày nay Phó Hàn không đến lớp, tôi đành ngoan ngoãn đi học hộ hắn, còn ghi chép toàn bộ bài giảng vào một cuốn vở để hắn tiện xem lại.
Chuyện tôi không phải là Omega đả kích hắn lớn đến thế sao? Giới tính đâu phải do tôi quyết định, hơn nữa là tự hắn nhầm lẫn cơ mà.
Tôi bỗng cảm thấy hụt hẫng một cách kỳ lạ, nhưng lại chẳng biết mình đang hụt hẫng vì điều gì.
Tôi nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc, lấy vở ghi chép ra đợi giảng viên tới.
Kết quả người bước vào trước lại là Phó Hàn.
Nhìn thấy đối phương, cả hai chúng tôi đều sửng sốt một chút. Hắn phản ứng lại trước, đi tới chỗ trống bên cạnh tôi rồi ngồi xuống.
Chương 5:
Hắn hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
"Đi học hộ cậu." Tôi đẩy cuốn vở ghi chép sang.
Hắn nhận lấy, nói: "Cảm ơn."
"Không có gì, tôi nhận tiền của cậu rồi mà."
Nhất thời không ai nói gì.
Có lẽ vì ngại ngùng nên Phó Hàn chẳng còn giữ cái dáng vẻ kiêu ngạo, bề trên như trước nữa, làm tôi cũng thấy hơi ngượng, đang định chuồn êm thì giảng viên bước vào.
Vì để ghi chép bài, tôi luôn ngồi ở hàng ghế đầu, nghe giảng rất chăm chỉ, đến mức giảng viên sắp quen mặt tôi luôn rồi. Thế này thì hết đường chuồn, đành phải ngồi lại thêm một tiết nữa.
Phó Hàn bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu lâu như vậy."
"Hả?" Tôi phản ứng lại, vội nói: "Không sao, cũng trách tôi trước giờ chưa nói rõ với cậu."
Phó Hàn liếc nhìn tôi, bỗng hừ một tiếng: "Đúng thế, vậy nên chúng ta huề nhau."
"..." Đây mới đúng là Phó Hàn mà tôi biết chứ.
Hắn lại hỏi: "Đúng rồi, lúc trước trong tiệc sinh nhật của tôi, sao cậu cứ lượn lờ quanh tôi mãi thế?"
Tiệc sinh nhật á? Tôi ngẫm nghĩ một lát: "...Hình như là vì bàn đồ ăn vặt nằm ngay cạnh cậu?"
Tôi chân thành nói: "Tay nghề đầu bếp nhà cậu đỉnh thật đấy, đồ ăn rất ngon."
Phó Hàn: "...Ồ."
Lạ thật, rõ ràng tôi đã khen rồi, sao hắn lại không vui nhỉ.
Hắn lại hỏi: "Thế tờ giấy tôi truyền cho cậu lúc trước đâu rồi?"
Câu hỏi kỳ quặc thật đấy, giấy không vứt đi thì chẳng lẽ giữ lại làm bộ sưu tập chắc?
"Tôi vứt rồi." Tôi thành thật đáp.
Phó Hàn: "...Ồ"
Sao bầu không khí lại trở nên u ám hơn rồi?
Hắn hít sâu một hơi: "Vậy, môn tự chọn mà cậu học, có thật là... chọn vì tôi không..."
Càng nói, giọng hắn càng nhỏ dần.
Tôi nhìn hắn, Phó Hàn hôm nay thực sự rất kỳ lạ.
Nhớ lại nội dung viết trên tờ giấy hôm nọ, tôi quyết định vẫn nên khớp khẩu cung thì hơn.
Tôi đáp: "Ừm."
Có thể thấy rõ bằng mắt thường cả người Phó Hàn như bừng sáng lên. Hắn quay đầu lấy điện thoại ra, tốc độ gõ chữ thoăn thoắt.
"...Cậu sao thế?" Tôi hỏi, hôm nay đầu óc hắn bị cửa kẹp hay gì vậy.
"Tôi thắng rồi." Hắn nói.
“?”
Ai hiểu được cơ chứ. Dù sao thì tôi cũng chịu.
Chương 9
Chương 41.
Chương 12
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook