Lỡ làng

Lỡ làng

Chương 6

04/05/2026 17:13

May thay, cảm xúc vô danh này không kéo dài.

Bùi Tri Diễn hình như quên mất, người bên cạnh anh, ngoài tôi ra thì không có Beta lạ mặt nào khác.

Anh vẫn dẫn tôi đi ăn Michelin và uống champagne, mỗi ngày lái một chiếc siêu xe đưa tôi tan làm.

Khi anh lại lái một chiếc Bugatti chở tôi chạy hai vòng quanh biệt thự mới m/ua, tôi không nhịn được nữa mà oán trách: "Em biết sếp giàu sụ, nhưng chơi trò khoe của với đám nô lệ tư bản lương tháng 10 triệu như em thì đúng là hơi khiêu khích rồi."

Bùi Tri Diễn quay người, giọng kinh ngạc: "Cậu nghĩ tôi đang khiêu khích?"

"Chuẩn không cần chỉnh."

Thấy tôi chân thành không giả dối, Bùi Tri Diễn dừng xe.

Ngón tay thon dài xoa thái dương, trầm mặc hồi lâu.

Tối hôm đó về nhà, tôi mở quà Bùi Tri Diễn tặng.

Không còn đồng hồ vàng đính kim cương hay bút máy nhập khẩu, mà là...

[Sao sếp lại tặng em một cây dùi cui vậy?]

[Đoán xem.]

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, chỉ thấy khó hiểu.

May thay, sếp còn chút lương tri, lại đổi về chiếc Maybach không mấy nổi bật.

Chỉ là...

"Nhanh lên, sếp tới rồi, hôm nay mặc áo lụa màu rư/ợu vang! Gợi cảm hơn bộ ren đen thắt eo hôm qua, hôm kia thì áo ba lỗ, hôm kia nữa thì áo len cổ cao bó sát!"

"Trời ơi! Ngon quá! Đây là phúc lợi khi làm việc cho sếp sao?"

"Dạo này sếp ăn mặc phóng khoáng thế, công ty sắp phá sản rồi nên tập tành trước à?"

"Ai biết đâu, body sếp đẹp thế kia, nếu đi làm quán bar, tôi sẵn sàng tr/ộm tiền của chồng để tip cho anh ấy."

"Đúng là Alpha cấp S, nhìn đã mắt quá, không biết nếu dùng giày đế đỏ đạp lên người thì sẽ sướng đến mức nào..."

Đồng nghiệp líu lo, ánh mắt nóng bỏng dán ch/ặt vào Bùi Tri Diễn.

Nhưng Bùi Tri Diễn như không hay biết, thẳng bước đến bàn làm việc của tôi.

Tùy ý đóng cửa, ngăn chặn mọi ánh nhìn tò mò.

Rồi anh cúi người xuống, môi mỏng lướt qua vành tai, mang theo hơi nóng tê dại: "Trợ lý Thẩm, nhớ đặt vé máy bay, chiều nay theo tôi đi công tác ở thành phố A."

Giọng nói trong trẻo rõ ràng, nhưng tôi chẳng nghe được chữ nào.

Ánh nhìn không kiểm soát được mà trượt dọc xuống xươ/ng quai xanh tinh tế.

Đầu óc chỉ còn suy nghĩ:

Sếp thơm quá.

Cơ ng/ực sếp trắng nõn, đầy đặn.

Đêm đó mình còn cắn thử, nóng hổi, mềm mại, hít một cái liền nghiện...

Tôi nhìn đến say mê, vô thức nuốt nước bọt.

Hoàn toàn không nhận ra Bùi Tri Diễn đang nhịn cười, vẻ mặt hả hê.

Danh sách chương

5 chương
04/05/2026 17:13
0
04/05/2026 17:13
0
04/05/2026 17:13
0
04/05/2026 17:13
0
04/05/2026 17:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu