Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dân làng đều đồn rằng gã đàn ông thô kệch thuộc hộ vạn tệ trong thôn muốn cưới vợ, nhưng tôi tuyệt đối không ngờ, người hắn nhắm tới lại là tôi.
Tôi là đàn ông, còn nghèo, không cha không mẹ, ngoài cái miệng biết cãi ra thì chẳng có gì đáng giá.
Mà nói thật, tôi cũng chẳng phải người thanh cao gì.
Tôi ham tiền, ham sống yên ổn, ham một mái nhà có cơm nóng, có người che chở, có người chịu để tôi dựa vào.
Thế nên khi Giang Sơn ôm một bọc tiền đến trước mặt tôi, vụng về nói: “Tôi sẽ nuôi em, không để em chịu ấm ức. Việc trong nhà tôi làm, tiền ki/ếm được tôi nộp hết cho em, em chỉ cần chừa lại cho tôi một chút là được.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Chuyện tốt thế này, không nhận thì đúng là có lỗi với bản thân.
Thế là tôi theo hắn về nhà.
Vốn tưởng mình chỉ tìm được một người có tiền để sống qua ngày, nào ngờ sau khi cưới về, gã đàn ông thô kệch ấy lại cưng tôi đến tận trời.
Hắn làm hết việc trong nhà, dậy sớm nấu cơm, bóc sẵn vỏ trứng cho tôi, m/ua quần áo mới cho tôi, ngay cả nước rửa chân cũng bưng tới tận giường.
Tôi chỉ thuận miệng nói một câu, hắn cũng ghi nhớ thật lâu.
Tôi cứ tưởng đời mình cuối cùng cũng nhặt được một món hời chỉ lời không lỗ.
Cho đến một ngày, tôi vô tình tìm thấy dưới gối hắn một chiếc khăn tay cũ, bên trong bọc một sợi dây buộc tóc của phụ nữ.
Hắn cất giữ nó cẩn thận như bảo bối.
Tim tôi lập tức lạnh đi.
Tôi túm tai hắn, vừa tức vừa tủi thân mà m/ắng: “Giang Sơn, có phải anh có người bên ngoài rồi không?”
–
Trong thôn đều đang đồn rằng gã đàn ông thô kệch thuộc hộ vạn tệ kia muốn cưới vợ.
Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ chuyện cưới vợ ấy lại rơi xuống đầu tôi.
Tôi cảm thấy không phải hắn có bệ/nh, thì chính là hắn đi/ên rồi.
“Giang Sơn, tôi là đàn ông, sao có thể làm vợ anh được?”
Giang Sơn cũng không phản bác, chỉ giải thích: “Lâm Tứ, đàn ông cũng có thể tìm đàn ông cùng sống mà…”
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái.
Hóa ra hắn thích đàn ông sao?
Giang Sơn là một trong số ít hộ vạn tệ trong thôn, thật sự muốn tìm đối tượng thì có ai lại không muốn gả cho hắn chứ?
Hắn thì hay rồi, tìm tới tận cửa bảo tôi làm vợ hắn.
Tôi xua tay đuổi hắn đi: “Được rồi, đừng chọc tôi cười nữa, anh mau đi đi, lát nữa tôi còn phải đi làm việc.”
Giang Sơn không chịu đi.
Ngay lúc tính khí tôi sắp nổi lên, hắn lấy từ trong lòng ra một chiếc bọc vải.
Chiếc bọc vải trông đã rất cũ.
Hắn vụng về mở ra, đưa đến trước mặt tôi.
Tôi lập tức trợn to mắt.
Trong bọc này toàn là tờ một trăm tệ!
Tôi bị dọa sững: “Anh làm, làm gì vậy?”
Giang Sơn nhét bọc tiền vào tay tôi.
Hắn ngượng ngùng sờ đầu: “Lâm Tứ, tôi nghiêm túc đấy.”
“Tôi sẽ nuôi em, không để em chịu ấm ức.”
“Việc trong nhà tôi đều sẽ làm tốt, tiền ki/ếm được tôi cũng sẽ nộp hết cho em, em chừa lại cho tôi một chút là được.”
Tôi nghi hoặc nhìn hắn.
Nhưng ánh mắt hắn rất nghiêm túc, không giống giả vờ.
Nhưng tôi vẫn không hiểu, vì sao hắn lại tìm tới tôi.
Tôi nhịn không được hỏi: “Anh mưu đồ gì chứ?”
Một người cao lớn như Giang Sơn lại đứng đó rất quy củ.
“Tôi muốn tìm một người, sống những ngày tháng đơn giản.”
Tôi hiểu ra.
Giang Sơn từ nhỏ đã bị cha mẹ vứt bỏ, xem như được ăn cơm trăm nhà trong thôn mà lớn lên.
Có lẽ vì mấy năm nay hắn có tiền đồ, ki/ếm được tiền rồi nên muốn ổn định.
Cũng có lẽ hắn cô đơn một mình quá lâu, muốn tìm một người góp gạo thổi cơm chung.
Mà tôi cũng không cha không mẹ.
Nói về đơn giản, trong thôn đúng là không ai đơn giản hơn tôi.
Giang Sơn thấy tôi nửa ngày không nói gì cũng không thúc giục.
Hắn chỉ vẫn luôn nhìn tôi.
Tôi tính toán một chút.
Hắn có tiền, chịu làm, còn nộp lương cho tôi.
Tính tới tính lui, tôi đều không lỗ.
Tôi vỗ vỗ vai Giang Sơn: “Được, sau này hai chúng ta sống chung qua ngày.”
“Nhưng anh không được tùy tiện chạm vào tôi, phải đợi tôi đồng ý mới được.”
Mắt Giang Sơn lập tức sáng lên, nhìn tôi không chớp mắt: “Được.”
“Vậy là em đồng ý làm vợ tôi rồi?”
Lợi đều bị tôi chiếm hết, tôi cũng chẳng để ý xưng hô ngoài miệng.
“Ừ, sau này anh phải đối xử tốt với tôi, biết chưa?”
Giang Sơn thật thà gật đầu: “Tôi biết.”
Tôi li /ếm môi, lắc lắc số tiền trong tay: “Số tiền này…”
Thật ra tôi chỉ muốn hỏi, số tiền này có thật sự cho tôi rồi không.
Nhưng Giang Sơn dường như hiểu lầm điều gì đó.
Hắn vội vàng giải thích: “Số tiền còn lại của tôi đều ở trong thẻ.”
“Em theo tôi về nhà rồi, tôi sẽ giao hết tiền cho em quản.”
Tôi có chút quẫn bách, không ngờ hắn lại thật thà đến vậy.
Làm như tôi chỉ quan tâm tiền của hắn ấy.
Ừm, tuy đúng là như vậy thật.
Sau khi chuyện này được quyết định, Giang Sơn liền không kịp chờ muốn tôi dọn sang căn nhà mới xây của hắn.
Tôi đành nói: “Đừng phiền phức như vậy, nhà này cũng đâu phải tôi không về nữa, mang ít đồ qua thôi.”
“Ừ, được.”
Bất kể tôi nói gì, Giang Sơn đều nói được.
Trên đường rời đi, Giang Sơn không để tôi xách bất cứ thứ gì, một mình khiêng túi lớn túi nhỏ đi phía trước.
Hắn quay đầu nhìn tôi, đầu đầy mồ hôi, vậy mà vẫn cười như kẻ ngốc.
“Lâm Tứ, mau theo kịp, chúng ta về nhà thôi.”
Tôi vỗ vỗ mặt, vứt bỏ những suy nghĩ kia.
Là hắn tự mình dâng tới cửa.
Sau này thế nào, hắn đều phải chiều tôi.
Ở chung mấy ngày, Giang Sơn thật sự như lời hắn nói, dung túng tôi đến mức khoa trương.
Chương 7
Chương 17
Chương 14
Chương 5
Chương 9
Chương 22
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook