Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Đoạt Lấy Vệt Sáng
- Chương 1
1.
Lần đầu tiên tôi và Giang Oán Niên gặp nhau, quả thực chẳng thể coi là đẹp đẽ gì.
Hôm đó tôi vẫn coi tiệm ở nhà như thường lệ.
Nhưng vì quá mệt mỏi, tôi liền gục xuống ngủ thiếp đi.
Nghe thấy tiếng động, tôi gi/ật mình bật dậy.
đ/ập vào mắt là gương mặt đẹp đến mức vô lý của người đàn ông.
Đầy vẻ sắc sảo, áp đảo người đối diện.
Lại quyến rũ c.h.ế.t người.
Giống hệt loài hồ ly vừa xinh đẹp vừa nguy hiểm được mô tả trong sách.
Tôi ngẩn ngơ nhìn đến ngây dại, chẳng hề nhận ra anh đã gọi tôi mấy lần.
"Chậc." Đôi mắt Giang Oán Niên phủ một lớp chán chường chê bai: "Bé em, em chảy nước miếng rồi kìa."
Câu này vừa thốt ra.
Tôi mới gi/ật mình tỉnh mộng.
Bối rối vội buông lời xin lỗi, tôi vội vã chạy vào nhà vệ sinh tút t/át lại bản thân.
Đến khi trở ra.
Bím tóc tết xù xì đã được gỡ tung xõa ra sau đầu, khuôn mặt cũng được rửa sạch sẽ.
"Xin hỏi anh muốn m/ua rư/ợu hay thuê phòng trọ ạ?"
Tôi nhìn người đàn ông đang ngậm điếu t.h.u.ố.c trên ghế mây, ánh mắt đăm đắm dừng trên đôi chân dài vắt chéo của anh, không sao dời đi nổi.
Nhà tôi vốn chỉ là một quán rư/ợu nhỏ b/án rư/ợu tự ủ, nhưng vì bên cạnh có khu du lịch nên bố tôi đã sửa tầng hai thành nhà nghỉ dân dã để đón khách.
Giang Oán Niên chỉ gọi một chai rư/ợu thanh mai.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua mặt tôi, anh đột nhiên rụt tờ tiền đỏ lại.
Anh lại bất ngờ đổi ý, bảo muốn ở lại qua đêm.
"Tên gì?" Anh hỏi tôi.
"Hứa Yêu." Tôi thành thật đáp.
"Chưa có bạn trai chứ?" Đúng là câu hỏi, nhưng người đàn ông rõ ràng chẳng mấy bận tâm đến câu trả lời.
Cổ tay tôi bị anh chộp lấy, gi/ật mạnh về phía trước.
Đôi chân dài của Giang Oán Niên kẹp c.h.ặ.t lấy chân tôi, những ngón tay thon dài mượt mà thuận thế luồn vào trong gấu áo.
2.
"Bao nhiêu tuổi rồi?" Giọng điệu anh muôn phần cợt nhả.
Cảm nhận được bầu không khí bất thường.
Tôi gi/ật mạnh người lùi lại, lưng đ/ập rầm vào tủ rư/ợu bằng gỗ khiến tôi đ/au đến mức nhịp thở dồn dập.
"Còn... còn chưa đầy một tháng nữa là tròn mười tám ạ."
Ánh mắt người đàn ông lướt qua n.g.ự.c tôi, chẳng mảy may tin tưởng.
Cho đến khi ánh mắt anh quét qua xấp sách giáo khoa cấp ba gần đó.
Anh mới tin.
"Mẹ kiếp." Điếu t.h.u.ố.c trên kẽ tay Giang Oán Niên rơi bệt xuống đất, anh hóa gi/ận: "Đêm hôm thế này mà để một đứa nhóc vị thành niên ngồi trông tiệm một mình à?"
"Bố... bố em bảo em trông."
Trông anh có vẻ vô cùng tức gi/ận.
Tôi sợ hãi rúc gập người vào góc tường.
Mũi cay xè, không kìm được mà thúc thít phát ra tiếng nấc vô dụng.
Giang Oán Niên nghe thấy, bực bội vò rối mái tóc, rồi cài lại hàng cúc áo sơ mi vốn đang xộc xệch.
Anh quay lưng bước đi.
Tôi cứ tưởng anh sẽ không ở lại đây nữa.
Nào ngờ chỉ một lúc sau người đàn ông đã quay trở lại, trên tay còn xách theo mấy túi đồ to đùng.
"Tôi chưa dỗ trẻ con bao giờ."
"Ăn xong rồi thì cấm khóc nữa đấy."
Anh quăng mấy túi đồ đó về phía tôi.
Tôi mở ra xem, đồ ăn đồ chơi cái gì cũng có, toàn là những thứ bình thường tôi có mơ cũng chẳng được.
Trong lòng tôi thoáng trỗi lên niềm vui.
Nhưng niềm vui ấy không chỉ đơn thuần vì những món đồ này.
Làm xong mọi chuyện, Giang Oán Niên không vội vã lên tầng, mà ngả người nằm trên chiếc ghế mây trước cửa nhắm mắt dưỡng thần.
Anh chẳng nói câu nào.
Nhưng tôi biết, anh cố tình ở lại gác đêm cùng tôi để tôi bớt sợ.
Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết được.
Đó là đêm yên bình và vững tâm nhất của tôi kể từ ngày mẹ qu/a đ/ời.
3.
Giang Oán Niên đưa cho tôi mấy tờ tiền đỏ.
Đủ để ở lại đây một thời gian dài.
Trước đây tôi sợ nhất là giờ tan học, nhưng giờ đây lại mong được về nhà thật sớm.
Vì Giang Oán Niên chỉ xuất hiện vào buổi tối khi tôi ngồi coi tiệm một mình.
Khó khăn lắm mới đợi được đến cuối tuần, tôi dậy thật sớm để tất bật dọn dẹp dưới nhà.
Nhưng mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đi xuống.
Tôi đang bực bội vì không tìm được cớ để lên gặp anh, thì lại phát hiện cái bình nóng lạnh cũ kỹ rỉ sét lại giở trò hỏng hóc.
Quả thực là trời xanh thương tình giúp đỡ.
Lúc mang ấm nước nóng lên cho Giang Oán Niên, anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ. Chiếc áo sơ mi lụa khoác lỏng lẻo trên người, thắt lưng chưa thắt, trông hệt như một công t.ử ăn chơi trác táng vừa trải qua một đêm hoang lạc.
Tôi không dám nhìn anh, đặt đồ xuống định rời đi thì bị anh giơ tay chặn lại: "Bé em, lấy cho tôi cái khăn tắm."
Giọng anh khàn đục, ngấm ngầm vài phần uể oải lười biếng.
Dọc sống lưng tôi run lên một đợt nhói nhè nhẹ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng như có thứ gì đó chực nhảy bổ ra ngoài.
Khăn tắm của nhà nghỉ là do bố tôi m/ua buôn ngoài chợ đầu mối, chất lượng rất kém. Tôi đắn đo một chút, cuối cùng quay về phòng mình lấy một chiếc khăn tắm mới tinh.
Rồi còn pha thêm một ly nước mật ong nóng hổi.
Vừa rồi lúc đưa ấm nước, tôi có ngửi thấy trên người anh phảng phất mùi rư/ợu.
Thế nhưng khi tôi trở lại phòng, đ/ập vào mắt lại là cảnh Giang Oán Niên đang trêu chọc, ve vãn một người phụ nữ.
Bàn tay to lớn với những đường gân nổi rõ của người đàn ông bóp c.h.ặ.t lấy vòng eo nảy nở của cô khách du lịch, chẳng mảy may biết thương hoa tiếc ngọc.
Chương 8
Chương 13
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook