Bị thu nhỏ trước kẻ thù không đội trời chung, tôi bị cậu ta trêu tới mềm tim

“Tôi không ngủ cùng cậu.”

Hạ Tuy nhướng mày.

“Cậu bây giờ đến khả năng tự chăm sóc còn không có, còn muốn ngủ một mình?”

Tôi lắp bắp nửa ngày không nói được câu nào.

Cuối cùng chui thẳng vào trong chăn.

“Tiện nghi cho cậu rồi.”

Hạ Tuy kéo tôi ra khỏi chăn.

“Cậu nhỏ như vậy, lỡ ngộp ch*t trong chăn tôi cũng không biết.”

“Vậy phải làm sao, ban đêm lạnh mà.”

Hạ Tuy chui vào trong chăn.

Đặt tôi lên ng/ực hắn.

Kéo chăn đắp lên cho tôi.

Tôi nằm trên cơ ng/ực to của hắn.

Mặt đầy hoang mang.

“Ngủ đi.”

Hạ Tuy trực tiếp tắt đèn.

Nhắm mắt ngủ.

Tôi gọi hắn mấy lần hắn cũng không để ý tôi.

Thôi vậy.

Đành ngủ tạm vậy.

Tôi nằm xuống nghỉ.

Không đầy vài phút tôi chống người dậy.

Tay sờ sờ khắp nơi.

Ấn vào ng/ực hắn.

Không đúng.

Sao tim Hạ Tuy đ/ập nhanh vậy.

Hắn gặp á/c mộng à?

“Đừng sờ lung tung, ngoan một chút.”

Hạ Tuy đưa tay ấn tôi trở lại.

Giọng nói hơi khàn.

Tôi xoa xoa tai tê dại.

Giọng hắn trước đây cũng dễ nghe như vậy sao?

“Tôi đã thành ra thế này rồi mà cậu vẫn bắt tôi đến trường.”

Tôi ngồi trong ngăn bàn của Hạ Tuy, nhận lấy miếng bánh bò cậu ta x/é nhỏ.

“Để cậu ở nhà thì ai lo cho cậu ăn uống.”

Được rồi, tạm thời tôi chấp nhận cách nói này.

Trong lớp ồn ào náo nhiệt, căn bản không ai chú ý đến hai chúng tôi ở góc này.

Tôi duỗi chân ra ngồi ở mép bàn đung đưa.

Đột nhiên Hạ Tuy đưa tay đẩy tôi vào sâu trong ngăn bàn, tôi vội nhét miếng bánh bò vào miệng, dùng tay che đầu, sợ mình đ/ập vào bàn rồi ngốc luôn.

Nhưng Hạ Tuy rất cẩn thận, còn đặc biệt dùng tay đỡ đầu tôi.

“Hạ Tuy, trước khi cậu đến cố vấn học tập đi ngang qua, bảo cậu rảnh thì đến tòa nhà học viện tìm cô ấy.”

Đó là giọng của lớp trưởng Cố Thi.

“Được rồi, tôi biết rồi.”

Đợi Cố Thi đi rồi, tôi lại bò ra ngoài, thò đầu ra khỏi ngăn bàn.

Tôi chắp hai tay lại, hướng về phía cậu ta vái vái.

“Hạ Tuy, tôi hơi bị nghẹn rồi, tôi muốn uống sữa đậu nành.”

Khóe miệng Hạ Tuy không kìm được mà cong lên, cậu ta lấy cốc sữa đậu nành trên bàn xuống, cố ý đặt thấp xuống một chút để tôi chạm được ống hút.

Tôi ôm lấy ống hút, hút mạnh mấy ngụm, sữa đậu nành cũng chẳng vơi đi bao nhiêu.

Thấy tôi không uống nữa, Hạ Tuy rất tự nhiên cầm cốc sữa đậu nành lên uống nốt phần còn lại.

“Hạ Tuy, tôi chán quá, cậu cho tôi mượn điện thoại chơi chút đi.”

“Không mang.”

“Cậu xạo, tiết này cậu chưa bao giờ nghe giảng mà toàn chơi game với tôi, cậu không mang sao được.”

Hạ Tuy búng ngón tay một cái lật tôi ngã: “Cậu c/ầu x/in tôi đi.”

Tôi tức đến chống nạnh, nếu không phải vì tôi đang nhỏ đi, ít nhất tôi cũng phải đ/ấm cậu ta ba cái.

Tôi mới không thèm c/ầu x/in cậu ta.

Tôi chui lại vào ngăn bàn, cuộn mình ở tận bên trong chuẩn bị ngủ.

Không đến vài giây sau, một cục gạch đã được đặt vào.

Tôi vội ngồi dậy kéo chiếc điện thoại vào trong.

“Hạ Tuy, cậu tốt quá.”

Tôi dùng sức ấn mở màn hình điện thoại, vuốt lên lại hiện ra khóa mật khẩu.

Sinh nhật Hạ Tuy, không đúng.

Tôi vỗ vỗ bàn tay Hạ Tuy đang đặt bên mép bàn.

“Mật khẩu điện thoại cậu là gì?”

“0214.”

Hừm, Lễ Tình Nhân, cũng lãng mạn gh/ê.

Không đúng, Lễ Tình Nhân chẳng phải sinh nhật tôi sao?

“Mật khẩu này của cậu…”

“Lễ Tình Nhân, cậu không biết à?”

Quả nhiên, là tôi nghĩ nhiều rồi.

Mỗi năm sinh nhật đều là tôi nhắc trước đòi quà thì cậu ta mới nhớ.

Tôi dựng điện thoại lên, mở một bộ phim, rồi nằm trên tai nghe Bluetooth của Hạ Tuy bắt đầu xem.

Phải nói là sau khi biến nhỏ, tôi còn được trải nghiệm cảm giác màn hình rạp chiếu phim.

Phim mới chiếu được một nửa, một bàn tay m/a q/uỷ đã vươn tới bắt tôi đi.

“A!”

Tôi đang xem phim m/a, lần này Hạ Tuy dọa tôi sợ hết h/ồn, không nhịn được hét lên.

Hạ Tuy nhét tôi vào túi áo, bịt miệng tôi lại.

“Anh Tuy, vừa nãy là tiếng gì vậy?”

Giọng nghi hoặc của Hoắc Minh Minh từ phía trước truyền tới.

Lúc này tôi mới phát hiện đã tan học rồi, tiếng hét vừa nãy của tôi đã thu hút cậu ta tới.

Hạ Tuy kéo khóe miệng: “Không sao, có con chuột thôi.”

“Cái gì! Trong lớp có chuột sao?!”

Một tiếng hét này của Hoắc Minh Minh trực tiếp làm cả lớp náo động, mọi người đều cúi xuống gầm bàn tìm con chuột trong miệng Hạ Tuy.

Tôi há miệng, cắn thật mạnh vào ngón tay Hạ Tuy.

Dám m/ắng tôi là chuột, tôi cắn ch*t cậu!

“Cô Trần, cô tìm em.”

Tôi nằm trong túi áo Hạ Tuy, theo cậu ta vào văn phòng.

Trần Thanh Thanh ở bàn làm việc mỉm cười hiền hòa vẫy tay với cậu ta.

“Em tới rồi, lần này cô gọi em đến là muốn hỏi về tình hình của Hứa Triệt.”

Nghe thấy tên mình, cơ thể lười biếng của tôi cứng lại, lặng lẽ ngồi thẳng dậy, ghé tai sát miệng túi áo.

Có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng của tôi, Hạ Tuy bóp bóp mặt tôi.

“Cô nhớ lúc trước em và cậu ấy cùng nộp đơn xin ở ngoài ký túc xá, qu/an h/ệ của hai em chắc cũng khá tốt.”

“Hứa Triệt lại xin nghỉ dài hạn, chuyện trong nhà cậu ấy cô không tiện hỏi nhiều, nhưng em khuyên cậu ấy một chút, phải trao đổi với gia đình cho tốt.”

“Mặc dù gia đình cậu ấy có sắp xếp cho cậu ấy, nhưng dù không hài lòng cũng phải trao đổi hợp lý.”

“Phụ huynh không tìm được cậu ấy nên đã tìm đến cô rồi.”

Hạ Tuy ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi cô, em sẽ chuyển lời cho cậu ấy.”

Danh sách chương

2 chương
2
14/03/2026 10:24
0
1
14/03/2026 10:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu