Anh ngất xỉu ngay tại miệng hang.
Tôi dồn hết toàn lực mới kéo được anh vào trong.
Người anh chi chít vết thương, tôi phải liếm vết thương cho anh từ sáng đến tối mịt mới xong.
Trong hang đã hết thức ăn, nếu anh không ăn gì ắt sẽ ch*t.
Tuyết phủ kín núi, tôi cũng chẳng thể ki/ếm được gì.
Lúc này tôi chợt nhớ đến Thỏ Xám, người bạn thân thiết.
Nhất định cậu ấy đã dự trữ lương thực.
Tôi cẩn trọng bò ra ngoài, vật lộn trên tuyết rất lâu mới tới được nhà Thỏ Xám.
"Cậu đi/ên rồi à?" Cậu ta tròn mắt không tin khi nghe tôi muốn mượn đồ ăn cho một con sói.
"Cậu cho tôi mượn ít thôi, khi tuyết tan tôi sẽ ki/ếm gấp trăm lần trả lại."
Thỏ Xám ngập ngừng, cuối cùng vẫn đưa cho tôi mấy củ cải.
Bình luận
Bình luận Facebook