Mỗi Ngày Đều Tưởng Tượng Cảnh Người Lớn, Lại Bị Sếp Nghe Được Tiếng Lòng

Trao đổi nhu cầu lúc nào cũng không rõ ràng, có vấn đề một cái là đổ lỗi lung tung.

Hơn nữa tố chất còn cực thấp, mở miệng ra là đầy lời tục tĩu.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, bên kia đã xối cho một trận m/ắng té t/át.

Nghe một hồi, tôi mới hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Có một số liệu nội bộ xảy ra sai sót, dẫn đến cả hướng chiến lược của phương án triển khai bị lệch đi.

Tôi lật lại email công việc trước đây, hóa ra chính khách hàng đã cung cấp sai số liệu.

“Rốt cuộc các người làm ăn kiểu gì vậy? Đúng là đồ vô dụng. Tôi mặc kệ, trước sáng mai tôi phải nhìn thấy phương án đã sửa xong.”

Tôi thử giảng lý với đối phương: “Quản lý Vương, số liệu nội bộ bị sai…”

Ông ta ch/ửi um lên c/ắt ngang lời tôi, bắt đầu dùng những lời không sạch sẽ để lôi cả người nhà tôi ra m/ắng.

Sắc mặt tôi lập tức trở nên khó coi.

Bố mẹ tôi qu/a đ/ời vì một t/ai n/ạn khi tôi còn học đại học.

M/ắng tôi thì được, nhưng bố mẹ là vảy ngược của tôi.

Nhưng đối phương là khách hàng của công ty, dự án này cũng không phải của riêng mình tôi, mà là thành quả mọi người trong nhóm đã vất vả làm ra.

Tôi tức đến nghiến răng ken két, nhất thời lại không biết nên đáp trả thế nào.

Không biết từ lúc nào, Tần Cận đã đứng ngay bên cạnh tôi.

“Đưa điện thoại đây.”

Anh nhận lấy điện thoại trong tay tôi, mở miệng đi thẳng vào vấn đề: “Tôi là Tần Cận.”

Bên kia khựng lại một chút, giọng điệu lập tức trở nên nịnh nọt: “Tần tổng, chào ngài chào ngài.”

Tần Cận lạnh giọng: “Không gây thêm phiền phức cho công việc của người khác, là tố chất cơ bản nhất của một người đi làm.”

“Người của tôi còn chưa đến lượt anh lên tiếng dạy dỗ.”

“Có thời gian quan tâm đến bố mẹ người khác, chi bằng tự sửa lại CV của mình đi, rồi nghĩ xem công việc tiếp theo nên làm gì.”

Nói xong, anh cúp máy, sau đó lại ra ngoài gọi thêm một cuộc điện thoại.

Chẳng bao lâu sau, anh quay vào nói với tôi rằng người phụ trách đầu mối dự án bên phía họ đã được đổi thành cấp trên trực tiếp của quản lý Vương.

Bản phương án triển khai, phía họ sẽ điều chỉnh xong rồi gửi cho tôi trước giờ tan làm ngày mai.

Vấn đề… được giải quyết rồi sao?

Tôi vội nói cảm ơn: “Cảm ơn Tần tổng.”

Trong đầu: “Chồng ngầu quá, càng yêu chồng hơn rồi. Chồng còn nói mình là người của anh nữa kìa~”

Động lực đi làm lại +1.

Dù không thay đổi được số phận b/án mạng cho tư bản, nhưng ít nhất Tần Cận, tên tư bản này, vẫn còn chút lương tâm.

“Trần quản lý, tôi là vì… vì công việc thôi, cậu đừng hiểu lầm.”

Nói xong, anh liền bày ra dáng vẻ như gặp phải hồng thủy mãnh thú, chạy trốn về văn phòng.

Tôi đứng tại chỗ, mặt đầy mờ mịt.

Tôi có thể hiểu lầm cái gì cơ?

Hiểu lầm anh thích tôi à?

Nói đùa gì vậy, bên cạnh Tần Cận chắc chắn không thiếu người thầm thích anh, cả nam lẫn nữ.

Chính vì hiểu rõ anh tuyệt đối không thể thích tôi, tôi mới chọn anh làm đối tượng si mê đó.

Dù sao thì tôi cũng chỉ là đang dỗ mình đi làm thôi.

Còn Tần Cận sau khi về văn phòng lại mang một gương mặt đầy vẻ hối h/ận.

“Sao vừa nghe thấy cậu ta bị khách hàng m/ắng trong văn phòng là đã vội vã lao ra bênh cậu ta vậy?”

“Trần Gia Thụ có hiểu lầm là mình cũng có ý với cậu ta không?”

“Cậu ta si mê mình như vậy, chắc chắn sẽ nghĩ nhiều.”

“Mình có nên nói thẳng với cậu ta là mình không phải gay không? Không được, từ chối trực tiếp như vậy chắc chắn cậu ta sẽ buồn.”

Tan làm rồi, tôi hoàn toàn không hề biết tâm trạng rối rắm của đối phương.

Tôi chỉ đang vui vẻ tự dỗ mình đã đi làm xong một ngày.

Tôi đúng là cừu con giỏi nhất!

Công ty có một dự án hợp tác du lịch hòn đảo, Tần Cận sẽ dẫn theo đội dự án của chúng tôi đích thân sang bên đó khảo sát.

Phúc lợi lớn nhất của xã súc khi đi công tác chính là trên máy bay không có mạng, có thể quang minh chính đại mà lười biếng.

Nhưng phải ngồi cạnh sếp suốt bốn tiếng, mắt to trừng mắt nhỏ, e là đúng kiểu hành x/á/c rồi.

Vì vậy nên chẳng ai muốn ngồi cạnh Tần Cận.

“Để tôi ngồi cùng Tần tổng đi, tiện trao đổi phương án dự án luôn.”

Nhìn cô thực tập sinh phụ trách đặt vé đang đầy vẻ khó xử, tôi bất đắc dĩ đứng ra giải vây.

Cố lên nào cừu con dũng cảm, không sợ khó khăn, Trần Gia Thụ, mày làm được.

Trong đầu tôi đi/ên cuồ/ng tự tẩy n/ão: “Đi công tác cùng người mình thích thì khác gì đi nghỉ dưỡng? Hơn nữa điểm đến còn là đảo lãng mạn, đây chính là đi hưởng tuần trăng mật.”

Lần công tác này chỉ là tiếp xúc sơ bộ và tìm hiểu đối tác ở giai đoạn đầu, lịch trình rất nhẹ nhàng.

Ăn ở cũng đều là tại khách sạn nghỉ dưỡng sang trọng trên đảo.

Ngày xuất phát, Tần Cận không mặc bộ vest nghiêm chỉnh như thường ngày nữa, mà thay bằng một thân đồ casual.

Áo polo trắng phối quần dài đen, đơn giản sạch sẽ, đúng chuẩn trai đại học.

Lúc ấy tôi mới nhớ ra, hình như năm nay Tần Cận mới có 28 tuổi, chỉ lớn hơn tôi hai tuổi thôi.

Đúng là người với người khác nhau thì tức ch*t người.

Trong phòng chờ sân bay, có không ít người lén nhìn Tần Cận, thậm chí còn có người nhận nhầm anh thành minh tinh rồi chạy đến xin chữ ký.

Tôi lập tức nhập vai si mê: “Đúng là trêu ong ghẹ bướm, muốn giấu chồng vào nơi chỉ có mình tôi nhìn thấy.”

Danh sách chương

3 chương
3
14/04/2026 23:11
0
2
14/04/2026 23:11
0
1
14/04/2026 23:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu