NHẬT KÝ NAM PHỤ THƯỢNG VỊ

NHẬT KÝ NAM PHỤ THƯỢNG VỊ

Chương 10

13/04/2026 10:05

Tôi khép nép ngồi xuống, Lý Vân Y im lặng ngồi sang một bên.

“Tại sao cậu lại muốn làm một người không bình thường?” Mẹ Hứa lên tiếng trước, giọng nói mang theo cơn gi/ận bị dồn nén: “Sĩ An nhà chúng tôi có điểm nào có lỗi với cậu? Cậu nhất định phải h/ủy ho/ại cuộc đời nó mới vừa lòng sao?”

“Thưa dì, cháu không phải là người không bình thường.” Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đối diện với ánh mắt của bà, từng chữ một đanh thép: “Xu hướng tính d.ụ.c cũng giống như người thuận tay trái vậy, đó là bẩm sinh, không có đúng sai. Cháu không h/ủy ho/ại Sĩ An, chúng cháu là chân thành yêu nhau.”

“Chân thành yêu nhau?” Mẹ Hứa cười lạnh: “Mối qu/an h/ệ này của các cậu không được xã hội công nhận! Sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng! Nhà họ Hứa chúng tôi không chịu nổi cái nhục này!”

Tôi cao giọng, ngữ khí kiên định: “Biết bao nhiêu cuộc đời đã bị h/ủy ho/ại chỉ vì cái gọi là ‘thể diện’ đó rồi? Giày có vừa chân hay không chỉ người đi mới biết, người sống cuộc đời này là chính chúng cháu. Cho dù sau này cô chú có ép anh ấy không được gặp cháu nữa, ép anh ấy kết hôn sinh con, liệu anh ấy có hạnh phúc không?”

Sắc mặt cha Hứa càng thêm khó coi, ông đ/ập mạnh xuống bàn: “Chúng tôi làm thế là vì tốt cho nó! Nó là người thừa kế duy nhất của nhà họ Hứa, phải gánh vác trách nhiệm của cả gia tộc! Các cậu còn trẻ lắm! Các cậu không biết tương lai mình sẽ phải đối mặt với những gì đâu!”

“Trách nhiệm không nhất thiết phải gánh vác theo cách đó.” Tôi nhìn họ, nhấn mạnh từng câu: “Anh ấy có thể tiếp quản công ty, có thể cống hiến cho gia tộc, nhưng tất cả những điều đó không thể đ.á.n.h đổi bằng sự hạnh phúc của anh ấy. Nếu cô chú thật sự muốn tốt cho anh ấy, thì nên tôn trọng lựa chọn của con trai mình, chứ không phải áp đặt ý muốn của mình lên người anh ấy. Hơn nữa, những cặp đôi nam nữ bình thường chẳng lẽ không gặp khó khăn sao? Không có mâu thuẫn sao?”

Ba Hứa bị tôi nói đến mức cứng họng, nước mắt đột nhiên trào ra.

Mẹ Hứa thì che mặt, bờ vai khẽ r/un r/ẩy, “Chúng tôi chỉ có duy nhất một đứa con trai này, chúng tôi chỉ không muốn sau này nó phải sống quá vất vả.”

Nhìn thấy nước mắt của mẹ Hứa, lòng tôi cũng mềm lại, “Cô chú ơi, cháu hiểu cô chú lo lắng điều gì. Cháu xin hứa với cô chú, sau này cháu và Sĩ An sẽ cùng nhau cố gắng, chúng cháu sẽ làm việc thật tốt, sống thật tốt, không để cô chú phải thất vọng. Chúng cháu có thể không mang lại niềm vui con cháu đề huề theo kiểu truyền thống, nhưng chúng cháu sẽ dùng cách của riêng mình để hiếu kính và chăm sóc cô chú.”

Ba Hứa im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng mở lời: “Nó ở trên tầng hai, cậu lên thăm nó đi…”

Ba Hứa giao chiếc chìa khóa cho tôi. Tôi đi đến trước cửa phòng ngủ tầng hai, mở khóa bước vào.

Vừa đẩy cửa ra, tôi đã thấy ngay Hứa Sĩ An đang nằm trên giường. Anh g/ầy đi rất nhiều, gương mặt tái nhợt không còn một giọt m/áu, hốc mắt sâu hoắm, cả người trông vô cùng suy nhược.

“Sĩ An…” Tôi khẽ gọi.

Hứa Sĩ An chậm rãi mở mắt, khi nhìn thấy tôi, đôi mắt anh thoáng qua vẻ kinh ngạc, rồi lập tức bùng lên một tia sáng mãnh liệt. Anh gắng sức muốn ngồi dậy nhưng vì quá yếu mà lại vô lực ngã xuống.

Tôi bước nhanh tới cạnh giường, nắm ch/ặt lấy bàn tay lạnh giá của anh: “Đồ ngốc này, sao lại đem thân thể mình ra làm trò đùa như thế?”

“Em đến rồi.” Giọng Hứa Sĩ An khản đặc, nhưng lại mang theo niềm vui sướng không thể giấu giếm: “Anh biết mà, chắc chắn em sẽ đến!”

Tôi nghẹn ngào, cúi xuống ôm chầm lấy anh: “Xin lỗi anh, trước đây là do em quá nhu nhược, quá hèn hạ…! Sau này em sẽ luôn ở bên cạnh anh, có khó khăn gì chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

Hứa Sĩ An ôm ch/ặt lấy tôi, lực đạo lớn như muốn khảm tôi vào trong cơ thể mình. Anh thì thầm bên tai tôi, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Cảm ơn em, Tiểu Hoài… cảm ơn em đã tin tưởng anh…!”

Chúng tôi ôm nhau, mọi tủi thân, bất an, lo âu đều tan biến trong khoảnh khắc này. Thứ còn lại chỉ là hơi ấm cơ thể và quyết tâm không gì lay chuyển nổi.

Chẳng biết bao lâu sau, chúng tôi mới tách ra. Tôi đỡ Hứa Sĩ An ngồi dậy, rót cho anh một ly nước ấm, đút cho anh uống từng chút một, “Em đi làm chút gì đó cho anh ăn nhé?”

Hứa Sĩ An gật đầu, ánh mắt cứ dính ch/ặt lấy người tôi, như thể sợ rằng giây tiếp theo tôi sẽ biến mất vậy.

Tôi xuống lầu vào bếp, mẹ Hứa đã nấu sẵn một bát cháo thịt băm đặt trên bàn, ba Hứa ngồi trên sofa, sắc mặt đã dịu đi nhiều. Lý Vân Y ra hiệu "cố lên" với tôi rồi lặng lẽ rời đi.

Tôi bưng bát cháo trở lại tầng hai, Hứa Sĩ An tựa vào đầu giường đợi tôi, ánh mắt dịu dàng như muốn chảy ra nước. Tôi ngồi bên giường, nhìn anh ăn từng thìa cháo, trong lòng vừa xót xa vừa hạnh phúc.

Ăn xong bát cháo, tinh thần Hứa Sĩ An khá lên rất nhiều. Anh nắm lấy tay tôi, khẽ nói: “Chúng ta xuống lầu thôi, để anh thưa chuyện đàng hoàng với ba mẹ.”

Tôi gật đầu, đỡ anh xuống giường, hai đứa nắm tay nhau từng bước đi xuống lầu.

Tại phòng khách, mẹ Hứa đang ngồi lau nước mắt, thấy chúng tôi nắm tay nhau, bà khựng lại một chút nhưng không nói gì.

Hứa Sĩ An kéo tôi ngồi xuống trước mặt họ, nghiêm túc nói: “Ba, mẹ, con biết nhất thời hai người rất khó chấp nhận, nhưng con là người nghiêm túc. Tiểu Hoài là người duy nhất trên đời này con muốn chung sống trọn đời, con sẽ không từ bỏ em ấy đâu.”

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:05
0
13/04/2026 10:05
0
13/04/2026 10:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu