Lạnh Ấm Có Nhau Cùng Thấu Hiểu, Trọn Đời Trọn Kiếp Mãi Bên Nhau

Vừa qua năm mới, bạn trai gửi cho tôi một tin nhắn: "Cưng à, anh làm ảo thuật cho em xem nhé!"

"Được."

"Bùm! Anh thay lòng đổi dạ rồi, chia tay thôi."

"?"

Trong tiếng chuông mừng năm mới, thằng ng/u đó đã chặn tôi luôn.

Tôi nghĩ mãi mà không ra, quen nhau nửa năm, mọi chuyện vẫn luôn êm đẹp, sao tự dưng lại chia tay.

Về sau tôi liên lạc thế nào cũng không được, cứ như thể... hắn đã qu/a đ/ời luôn rồi.

Một cuộc tình cứ thế ch*t yểu.

Nửa năm sau, tôi chấp nhận cuộc hôn nhân thương mại của gia tộc.

Đính hôn với một ông trùm giới kinh doanh năm nay đã ba mươi tuổi.

Nghe nói anh ta là một nhân vật tầm cỡ, nói chung là tôi cũng mới chỉ nhìn lướt qua ảnh chụp một lần.

Anh ta vung vài chục triệu tệ m/ua một căn biệt thự ở trung tâm thành phố rồi để tôi dọn vào ở, ngoài việc gửi tiền tiêu vặt mỗi tháng thì chẳng bao giờ ló mặt tới.

Thế là, tuổi hãy còn trẻ mà tôi đã được sống cuộc đời của một thiếu phụ lắm tiền, kiêm luôn thân phận nữ sinh viên đại học.

Nghỉ hè, đêm dài đằng đẵng, chị họ rủ tôi đến quán bar gi*t thời gian.

Dưới ánh đèn mờ ảo đầy ám muội của quán pub, tôi lúi húi chui ra từ một đám trai đẹp sáu múi.

Sau lưng là tiếng hò hét đầy hưng phấn của bà chị họ:

"Đi xin phương thức liên lạc của một người đàn ông đi, nhớ nói câu này nhé: Chú ơi, cháu là đứa cháu gái thất lạc nhiều năm của chú đây."

Vâng, tôi chơi Thử thách bị thua, và đang phải đi làm nhiệm vụ.

Yêu cầu này thật ra cũng không quá đáng lắm, ít ra chị ấy không bắt tôi tóm bừa một gã đàn ông nào đó để hôn.

Mục tiêu là người đàn ông ở phía chếch đằng sau.

Đồ vest giày da chỉnh tề, anh ta ngồi dựa dẫm đầy lười biếng ở rìa ngoài của khu ghế VIP, tàn th/uốc trên tay cứ sáng lên rồi lại lụi tàn.

Ánh đèn lấp loáng của quán pub hắt lên bộ vest được c/ắt may tỉ mỉ, tôn lên vòng eo hoàn hảo và đôi chân dài miên man của anh ta.

Quả đúng là một ông chú đẹp trai... gọi một tiếng "chú" nghe chừng cũng không kỳ cục lắm.

Tôi nuốt cái "ực", đứng dậy trong tiếng hối thúc của chị họ.

Thu hết can đảm bước tới: "Chào chú, cháu có thể thêm WeChat của chú được không ạ?"

"Xin lỗi, tôi không..."

Anh ta khẽ quét mắt nhìn tôi, chợt khựng lại, dụi tắt điếu th/uốc rồi lẳng lặng rút điện thoại ra.

Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, nhưng ánh mắt anh ta nhìn tôi... có chút lạnh lẽo khó tả.

Anh đứng trong bóng tối, ranh giới giữa sáng và tối trượt dọc theo những đ/ốt ngón tay thon dài, hắt bóng lên ống tay áo may đo vừa vặn.

Trên cổ tay là chiếc đồng hồ đắt tiền, chắc cỡ... chừng bốn triệu tệ, đợt trước đi chọn quà cho bố tôi từng nhìn thấy.

Trông anh ta chẳng có vẻ gì là vội vã, thậm chí còn khá kiên nhẫn chờ tôi quét mã.

Tít một tiếng, giao diện chuyển hướng.

Nhưng nó không hề hiện ra bảng thêm bạn bè.

Mà là —— "Gửi tin nhắn".

Tôi sững sờ, tôi với anh ta kết bạn từ lúc nào thế?

"Còn gì muốn nói nữa không?"

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt tự dưng sắc lẹm và mang theo chút dò xét, khiến tôi lạnh toát cả sống lưng.

Tôi chỉ muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, chẳng kịp suy nghĩ nhiều đã ngẩng đầu lên nói: "Chú ơi, cháu là đứa cháu gái thất lạc nhiều năm của chú đây."

Dứt lời, không gian xung quanh bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Phụt...

Chẳng biết ai là người bật cười trước, ngay sau đó, tất cả những người khác ở bàn bọn họ đều bắt đầu cười ồ lên.

"Sếp Chu có thêm cháu gái từ lúc nào vậy?"

Một luồng sáng chói lóa quét qua, bất ngờ chiếu rõ mồn một khuôn mặt của người đàn ông nọ.

Vãi chưởng!

Sao trông quen quen thế nhỉ?

Chỉ thấy anh lười biếng tựa lưng lại vào sô-pha, ánh mắt khóa ch/ặt lấy tôi, đoạn cất giọng chầm chậm:

"Lý Ứng Hứa, tôi cho phép em đến quán bar từ bao giờ thế?"

Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên thấy như nhồi m/áu cơ tim.

Vị hôn phu của tôi, Chu Duật Hoài, đã về rồi.

Danh sách chương

1 chương
13/08/2026 09:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu