Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Quả nhiên, Bộc Dương Hầu phu nhân đã đưa ra lời thối hôn, lý do là quý phủ quá hỗn lo/ạn, nhà họ không dám trèo cao.
Còn về phần Yên Triệu, ánh mắt hắn nhìn Tam muội vẫn còn vài phần không tin, vài phần luyến tiếc.
Yên Triệu này, kiếp trước chính là ch.ó săn trung thành của Tam muội, kiếp này vẫn có tiềm chất đó.
Phụ thân ta không hề níu kéo. Trong mắt ông, hôn sự dễ dàng hủy bỏ như vậy, cũng không phải là lương duyên.
4.
Tam muội bị nh/ốt vào phòng củi, mặc cho mẫu thân khóc lóc c/ầu x/in cũng vô ích.
Phụ thân còn mời cả đại phu tới, lấy tiếng là chữa bệ/nh cho Tam muội, thực chất là để khẳng định và loan truyền bệ/nh đi/ên của ả.
Ông xoa đầu ta, thở dài: “Nếu cha trừng trị Tam muội muội con sớm hơn, thì đã không xảy ra những chuyện như thế này rồi. Tất cả là lỗi của cha!”
“Tiểu tử Yên gia không phải là lương nhân (người tốt), sau này cha sẽ tìm cho con một người tốt hơn.”
Ta im lặng gật đầu. Đầu tiên là Đại tỷ, sau đó là ta, cuối cùng phụ thân cũng đã hạ quyết tâm.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, chưa kịp để phụ thân nghĩ ra cách xử lý Tam muội, hạ nhân đã báo tin: Tam muội đã trốn thoát, hiện giờ đã vào Hoàng cung.
Lòng ta thắt lại, nhớ tới kiếp trước ả chính là lúc này tố cáo sinh phụ thông đồng với địch, phản quốc.
Ta chợt đứng phắt dậy, lời lẽ gay gắt, dứt khoát: “Nàng ta thoát ra bằng cách nào, và làm sao vào được cung?”
Thúy Nhi sợ đến r/un r/ẩy, lẩy bẩy: “Là Phu nhân… Phu nhân đã thả Tam tiểu thư ra, Tam tiểu thư đã tr/ộm thẻ bài vào cung của phu nhân.”
Ta hít một hơi thật sâu: “Mau chuẩn bị xe ngựa, ta phải vào cung!”
Kiếp trước cũng chính là như vậy, Tam muội tố cáo ngay tại triều đình rằng Trấn Quốc Đại Tướng quân có qua lại với quân địch.
Phụ thân trở tay không kịp, sau khi Cẩm Y Vệ tra xét, phụ thân bị giam vào Thiên Lao, không lâu sau bị ban một chén rư/ợu đ/ộc mà c.h.ế.t. Mẫu thân nghe tin, thẫn thờ một hồi rồi cũng đi theo ông. Những người còn lại bị lưu đày Lĩnh Nam.
Đã trùng sinh một đời, ta quyết không thể để bi kịch lặp lại.
Càng gần Kim Loan Điện, t/âm th/ần ta càng thêm hoảng hốt. Cuối cùng, ngay tại cửa Đại điện, ta nghe thấy giọng nói mạnh mẽ, vang dội của Tam muội: “Thần nữ Tống Dung, tố giác m phụ thân thần nữ là Trấn Quốc Đại Tướng quân có qua lại với quân địch, e rằng phụ Thánh ân!”
Có lẽ vì quá chấn động, không một ai phát hiện ra sự tồn tại của ta.
Ta thấy phụ thân ta trợn tròn mắt nhìn ả, ngón tay r/un r/ẩy dữ dội, môi run run không nói nên lời.
Hoàng đế ngồi ở thượng vị không thể hiện vui gi/ận, “Tống Tam tiểu thư tố cáo sinh phụ, có bằng chứng chăng?”
Ta mím môi, tiến lên một bước, quỳ xuống, “Thánh thượng minh xét, Tam muội đã sớm mắc chứng u uất, mấy hôm trước còn nói mình là công chúa, giờ đây chỉ sợ bệ/nh cũ tái phát.”
Hoàng đế khẽ nhíu mày, thần sắc khó lường nhìn ta một cái, “Ngươi là Tống Nhị?”
“Là thần nữ.”
“Hồ ngôn lo/ạn ngữ!” Tam muội nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn ta đầy á/c đ/ộc, “Ta không chỉ muốn tố giác m phụ thân thông địch phản quốc, ta còn muốn tố giác m Nhị tỷ nữ giả nam trang, tự ý lên chiến trường, quả thật là trơ trẽn, không biết x/ấu hổ!”
Ta nhìn thẳng vào ả, xem ra ả ta thực sự đã trùng sinh. Kiếp trước, trong lời tố giác m của ả không có chi tiết này. Chuyện này mãi đến trước khi lưu đày mới bị phát hiện.
“Các ngươi lại còn vu khống ta mắc bệ/nh đi/ên, vọng tưởng không cho ta nói sự thật! Đen là đen, trắng là trắng, cho dù bị tru di cửu tộc ta cũng phải nói sự thật!”
“Thư từ thông địch nằm ngay trong thư phòng của phụ thân ta, các người cứ việc đi tra!”
Hoàng đế nhìn ả, rồi lại nhìn Phụ thân ta, “Ái khanh có lời nào muốn nói không?”
Phụ thân ta có lẽ đ/au đớn tột cùng, không ngờ thân nữ nhi lại đ.â.m sau lưng mình một nhát, “Thần không hổ thẹn với lương tâm, tội lớn nhất của thần, chính là sinh ra đứa nghiệt nữ này!”
Hoàng đế cuối cùng một lời định đoạt: “Cho Cẩm Y Vệ đi tra xét.”
“Khoan đã!” Ta quỳ gối tiến lên một bước, nhìn thẳng vào long nhan, “Thần nữ nữ giả nam trang tòng quân, thỉnh cầu Hoàng thượng trị tội! Nhưng Phụ thân thần trung thành tận tụy, nếu không tra ra điều gì, không biết Thánh thượng sẽ xử trí thế nào?”
Người suy tư nhìn ta, “Ngươi muốn gì?”
Ta dập đầu một cái, từng chữ, từng lời vang lên rõ ràng: “Vu khống trọng thần triều đình, là tội c.h.ế.t!”
Đôi mắt đen thẳm của Hoàng đế u sâu, chưa kịp nói lời nào, Tam muội đã đắc ý nhìn ta: “Được thôi! Nếu không tra ra gì, ta cam tâm tình nguyện chịu tội! Nhưng nếu tra ra được, vậy thì Nhị tỷ, kẻ phải c.h.ế.t chính là ngươi! Thế nào? Có dám đ.á.n.h cược không?”
Ta lạnh lùng nhìn khuôn mặt đắc ý của nàng: “Một lời đã định.”
Luôn có kẻ tự cho là thông minh dựa vào sự thuận buồm xuôi gió của kiếp trước. Nào biết đâu, kẻ trùng sinh không chỉ có một mình ả.
Ả muốn bắt chước quỹ đạo kiếp trước, giẫm đạp lên x/á/c chúng ta để trèo lên cao. Đáng tiếc, ta không cho phép.
Phụ thân ta từng kết giao với một người bằng hữu, thư từ qua lại đã lâu. Sau này, ông biết người bằng hữu này hóa ra lại là Vương gia của nước địch, để tránh hiềm nghi, ông liền c/ắt đ/ứt liên lạc.
Chỉ là những thư từ này ông không nỡ vứt đi, mà giấu trong thư phòng. Không biết Tam muội đã phát hiện ra bằng cách nào, nhưng chính những thứ này đã khẳng định tội danh của phụ thân.
Điều Tam muội dựa vào, chẳng qua là biết nơi cất giấu những bức thư này.
Thế nhưng, những bức thư này ta đã xử lý hết vào ngày đầu tiên trùng sinh rồi.
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook