Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Suýt nữa thì tôi đã quên mất.
Trước khi xuyên không, Jose vẫn thường đọc sách tranh cho con bé nghe.
Nó cực kỳ thích nghe kể chuyện. Chỉ cần nửa chừng ngừng lại là nhất định sẽ không chịu buông tha.
Chỉ có điều, con bé còn quá nhỏ để hiểu được tình huống hiện tại thực sự không thích hợp chút nào.
Tôi nghe thấy tiếng hít hà lạnh buốt từ phía khán giả, rồi những lời xì xào bắt đầu vang lên râm ran như ong vỡ tổ.
Kiểu như: "Tiểu thư nhà ai trông đàng hoàng thế mà riêng tư lại chơi trội đến thế à?"
Hoặc: "Chưa cưới đã có bầu ư? Thật là trái đạo đức! Xã hội bây giờ suy đồi quá."
Lại còn: "Trời ơi, loại quái vật này mà cũng dám thả ra hại người sao?"
Ông chủ vội vã lau mồ hôi lạnh mà đ/á/nh trống lảng:
"Ha ha... Trẻ con mà, dễ nhầm lẫn lắm. Ngài thấy có phải không?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Eve đã gi/ận dữ gào lên:
"Con không nhầm đâu!"
Rồi như thể rất bất mãn, cố hết sức vươn tay qua song sắt chuồng cọp:
"Ba ơi! Ba ơi! Bế con!"
Gương mặt nhỏ của nó vốn rất tự tin.
Bởi ba nó luôn mềm lòng trước kiểu này.
Mọi khi chỉ cần nó ư ử giơ tay đòi bế là ông ấy lập tức bỏ hết việc đang làm để bồng lên dỗ dành.
Thành ra từ nhỏ nó đã hình thành thói quen x/ấu: không được bế thì không chịu ngủ.
Nhưng mười giây trôi qua, phản ứng quen thuộc vẫn không xuất hiện.
Tôi thậm chí còn thấy bóng lưng c/òng trong lồng sắt co rúm lại.
Cúi đầu thấp hơn nữa.
Trong lòng tôi thầm kêu lên:
Toang rồi.
Quả nhiên, tiểu tổ tông hít hít mũi, méo miệng rồi oà lên khóc thét.
Đã bảo với hắn bao lần là không được nuông chiều con như thế!
Chỉ trong chớp mắt, nó đã khóc như trời long đất lở.
Y hệt lúc tôi không chịu m/ua búp bê cho nó.
Tôi quá quen rồi, nên cực kỳ bình tĩnh.
Nhưng gương mặt thiên thần của con bé lại có sức lừa gạt kinh khủng với người lạ.
Trời sinh nó đã biết cách khiến người khác phải mềm lòng và thương cảm.
Kể cả người cha ruột của nó.
Bóng người dơ dáy trong lồng cuối cùng cũng cựa quậy, chậm rãi ngẩng mắt lên.
Đôi mắt vô h/ồn kia chất chứa đầy cảnh giác, hoang mang và giá băng.
Nhưng trẻ con là thế, hễ phát hiện khóc lóc có tác dụng là sẽ càng gào to hơn.
Kiểu khiến ai nấy đều thắt tim buốt óc.
Không ai có thể cưỡng lại nó.
Nên lúc này, tôi chỉ cần giả bộ bất lực nhún vai, nhíu mày như một người mẹ hiền lành dễ mềm lòng mà nói:
"Thật ngại quá, nhưng... nhờ vị này dỗ dùm con gái tôi được không ạ?"
Chương 8
Chương 4
Chương 16
10
Chương 15
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook