Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hành lang bệ/nh viện.
Tôi ngồi trên ghế chờ, bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo trong tay đã ng/uội ngắt từ lâu, nhưng tôi vẫn cứ từng thìa từng thìa đưa vào miệng một cách máy móc.
Dì Lưu đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế chăm sóc bên cạnh.
Bác sĩ nói ca phẫu thuật của viện trưởng Chu rất thành công, nhưng với độ tuổi này, thay khớp háng cộng thêm vấn đề về tim mạch, bà vẫn cần theo dõi trong ICU 48 giờ.
Phía cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục uống cháo.
Tiếng bước chân dừng lại trước mặt tôi.
"Tại sao không nghe điện thoại?"
Tôi nuốt ngụm cháo cuối cùng vừa tanh vừa lạnh, ném bát nhựa vào thùng rác dưới chân rồi mới ngẩng đầu nhìn anh.
Giang Vọng đã thay một chiếc áo hoodie, trông như một sinh viên vừa trốn học. Nhưng gương mặt anh tái mét như người ch*t, trên trán còn dán mảnh giấy ghi chú lúc nãy tôi dán cho anh.
Thằng ngốc này vậy mà không thèm x/é ra.
"Đây là bệ/nh viện, cấm làm ồn."
Tôi giúp anh x/é mảnh giấy ghi chú xuống, giọng rất khẽ.
"Hơn nữa, điện thoại hết pin rồi."
Giang Vọng nghẹn lời, tức mà không làm gì được, cuối cùng hậm hực ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh tôi.
Anh không nói gì, chỉ vươn tay ra nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay anh đầy mồ hôi lạnh, vẫn còn đang r/un r/ẩy nhẹ.
"Tình hình sao rồi?"
Anh đột ngột hỏi, giọng điệu đ/ộc địa nhưng ánh mắt lại lảng tránh, không dám nhìn vào cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
Tôi biết anh đang hỏi về viện trưởng Chu.
Cũng biết anh cố tình hỏi như vậy.
"Vẫn đang còn ổn."
"Phí phẫu thuật đã đóng, bác sĩ giỏi nhất cũng đã mời."
"Anh có tiền."
Giang Vọng lập tức tiếp lời: "Chuyển sang phòng bệ/nh tốt nhất, thuê điều dưỡng giỏi nhất. Nếu ở đây không được thì chuyển sang Thụy Sĩ, nhà anh có viện điều dưỡng ở đó."
"Không cần."
"Cần!"
Anh đột ngột tăng âm lượng, rồi lại dưới ánh mắt của tôi mà cố nén xuống, trở nên nghiến răng nghiến lợi.
"Em là trợ lý đặc biệt của tôi, người nhà em mà... mà làm sao đó, thì anh cũng không còn mặt mũi nào."
Tôi nhìn gương mặt nghiêng đầy vẻ gượng gạo của anh, đột nhiên cảm thấy mọi chuyện thật vô vị.
Tôi lật tay nắm ch/ặt lấy năm ngón tay anh, nhẹ nhàng bóp một cái.
"Giang Vọng."
"Gì."
"Cảm ơn."
Anh khựng lại.
Vành tai đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đỏ lan tận xuống tận chân cổ.
Anh quay phắt đầu sang hướng khác, chỉ để lại cho tôi một cái gáy.
Miệng lẩm bẩm: "Bớt giở trò đó đi, trừ lương, chuyện này tính là bỏ việc."
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook