Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giang Việt bưng cơm canh đến, kê bàn ngay cạnh giường. Tiếng bát đũa va chạm kéo tôi ra khỏi những dòng hồi ức.
"Độ dài của xích tôi đã thử rồi, đủ để em đi đến mép giường."
"Xuống ăn cơm đi."
Mặc dù được ở chung phòng với người mà mình hằng mong nhớ, nhưng cảm giác bị giam cầm chẳng dễ chịu chút nào.
Tôi không có khẩu vị, trực tiếp nằm xuống giường để phản kháng trong im lặng.
Chưa được một lúc, tôi đã bị Giang Việt bế thốc lên.
"Dậy đi, ăn cơm."
"Không ăn."
"Là anh đích thân nấu, em cũng không ăn sao?"
"Anh biết nấu cơm rồi ư?!"
Tôi chớp chớp mắt, có chút khó tin.
Thiếu gia hào môn mười ngón tay không chạm nước, vậy mà lại học nấu ăn rồi sao?
Lời đã nói đến mức này, nếu còn không ăn, biết đâu người thành món ăn chính là tôi mất.
Tôi miễn cưỡng đi đến bên bàn, cầm bát đũa lên ngẩn ngơ.
Giang Việt bóc sẵn tôm rồi nhét vào miệng tôi.
Là món tôm sốt cà chua tôi thích nhất.
Ban đầu tôi định bụng bất kể là gì cũng sẽ nhổ ra, cuối cùng lại thất bại trước vị giác của chính mình.
Ván này coi như Giang Việt gian lận.
Rồi ván sau, ván sau nữa… Cả bàn đều là món tôi thích ăn.
Giang Việt thấy tôi ăn no đến mức ợ một cái, định đưa tay xoa đầu tôi.
Tôi gi/ật mình né tránh.
Tay anh dừng lơ lửng giữa không trung, thế mà anh lại tức quá hóa cười. Anh nắm lấy cổ áo tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào anh.
"Thu Thu, anh đã nói rồi, anh không bao giờ cho người khác cơ hội thứ hai. Cho nên em không thể nào trốn thoát được đâu."
"Em chỉ được phép gặp một mình anh, chỉ được phép ăn cơm anh nấu."
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook