3.
Vài ngày sau, một người bạn cũ của tôi kết hôn, gửi tin nhắn mời tôi đến sớm vài ngày, để có thời gian vui chơi.
Bởi vì đã quen ở một mình, cho đến khi ra tới sân bay tôi mới nhớ rằng mình bỏ quên một ông chồng ở nhà.
Tôi soạn tin nhắn rất lâu, cuối cùng chỉ gửi một câu: “Em đi dự đám cưới bạn thân, mấy ngày nữa sẽ về.”
Bên kia rất nhanh gửi lại một chữ "Được".
Ở chỗ bạn chơi đến ngày thứ năm, tôi m/ua vé về nhà vào buổi chiều, nhưng do thời tiết nên bị trễ đến tận tối mới đến nhà.
Sau khi ăn cơm no nê ở bên ngoài, tôi thơ thẩn chậm rãi trở về nhà.
Đang đi thì chợt phát hiện có một bóng đen đi theo sau lưng tôi.
Tôi nhanh chóng móc điện thoại từ trong túi, tay run bần bật, gõ vài lần mới mở được danh bạ.
Bên trong chỉ vỏn vẹn vài cái tên, ít đến đáng thương.
Tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, tim tôi đ/ập liên hồi như ph/áo n/ổ.
Vừa nhấn nút gọi thì tiếng chuông điện thoại vang lên, Cố Ngôn cầm theo một túi đồ giống như b/óng m/a từ sau gốc cây bên cạnh lù lù đi ra.
Anh bước đến choàng tay qua vai tôi, bóng đen theo tôi lúc nãy nhanh chóng xoay người mất hút trong bóng tối.
Tôi thở phào nhẹ nhõm rối rít cảm ơn anh.
Anh thả tay xuống, tắt điện thoại rồi nhàn nhạt hỏi: "Không phải em bảo ngày mai em mới về à ?"
"Mọi người đều trở lại đi làm hết rồi nên em cũng trở về."
"Ồ."
Tôi nhìn thấy mấy gói mì trong chiếc túi nilon anh đang xách, anh ấy nhìn theo tầm mắt của tôi thì vội giấu chiếc túi ra sau lưng.
"Mấy ngày nay anh đều ăn mì gói sao ?"
"Không có, anh ăn ở nhà ăn công ty và ăn ngoài."
"Tối nay anh chưa gì à ?"
"Anh ăn rồi, em ăn chưa."
"Em cũng ăn rồi, nhưng anh m/ua nhiều mì gói như vậy làm gì ?"
Tôi vừa dứt lời, tiếng ọt ọt từ bụng anh phát ra.
Anh mặt không chút thay đổi hờ hững đáp: "Bữa khuya."
"..."
Về đến nhà, tôi muốn vào bếp nấu chút gì đó cho anh nhưng bị ngăn lại.
Cố Ngôn có chút chột dạ: "Anh không đói lắm.".
Tôi nghĩ anh ấy x/ấu hổ nên tôi cũng không muốn làm khó anh
Cố Ngôn ăn mì xong thì đi xuống lầu vứt rác, tôi muốn rửa một ít trái cây ăn nên đi vào bếp.
Kết quả là đèn vừa bật sáng, thứ đ/ập vào mắt tôi là bếp gas và tường ch/áy thành một màu đen, chén bát nồi niêu nằm la liệt dưới đất.
Lúc này anh ấy vừa vào đến nhà, muốn ngăn cản cũng đã quá muộn.
Tôi xoay người lại, bày ra bộ mặt không thể tin nổi nhìn Cố Ngôn, "Anh nấu ăn hay ph/á nhà vậy ?"
Anh ấy cúi đầu im lặng.
Bình luận
Bình luận Facebook