BỊ ÉP LIÊN HÔN VỚI CẶP SONG SINH NGƯỜI RẮN, TÔI MANG THAI RỒI

Đến bây giờ tôi mới phát hiện, người khó ở nhất thật ra lại là Tần Uyên.

Mà hiện giờ, con chó li /ếm như tôi lại còn mang th/ai con của anh ta.

Sắc mặt Tần Tiêu thay đổi liên tục.

Anh mất tự nhiên phủ nhận.

Như chợt nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt anh bỗng trở nên khó coi.

“Tần Uyên nói với cậu à?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải, anh ấy khá gh/ét tôi.”

14

Tần Tiêu hỏi tiếp.

“Thế còn cậu? Cậu gh/ét anh ta sao?”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, như muốn nhìn ra điều gì đó trên mặt tôi.

Gh/ét Tần Uyên sao?

Chắc là… không đến mức gh/ét.

Nhưng cũng không thích.

Ít ra anh ta không giống Tần Tiêu, lúc nào cũng châm chọc mỉa mai tôi.

Cái miệng đó như dính đ/ộc vậy, nói ra câu nào cũng không dễ nghe.

Cho nên tôi không thích tiếp xúc với Tần Tiêu, cũng không thích nói chuyện với anh.

Thật sự bất đắc dĩ lắm mới cố tìm đại một chủ đề, nhưng nói được hai câu lại bị Tần Tiêu chặn họng.

Tần Uyên không thích tôi cũng là chuyện bình thường.

Đối với một công cụ liên hôn không có tình cảm, bề ngoài anh ta không làm tôi mất mặt đã là tốt lắm rồi.

Tôi không thể mong anh ta đối xử với tôi tốt đến đâu.

Thấy tôi im lặng quá lâu, Tần Tiêu cười lạnh.

“Anh ta gh/ét cậu, cậu lại còn muốn li /ếm lên nữa à?”

“Thẩm Vụ, làm chó li /ếm đến nghiện rồi sao?”

15

Bầu không khí buồn bã kia bị Tần Tiêu phá nát chỉ bằng vài câu.

Hồi đó tôi không thích Tần Tiêu đúng là có lý do.

Miệng anh chẳng nói được câu nào tôi thích nghe.

Nhận ra lời mình nói hơi nặng, Tần Tiêu cứng nhắc chuyển sang chuyện khác.

“Đói chưa?”

Tôi sờ bụng.

“Hơi đói một chút, không nhiều.”

Sau khi Tần Tiêu đi ra ngoài, việc đầu tiên tôi làm khi cầm điện thoại không phải là nhắn cho bố mẹ báo tin mình mang th/ai.

Mà là lên mạng tìm xem kiểu tính cách như Tần Tiêu có phải bị đa nhân cách không.

Kết quả tìm được là không phải.

Có người nói kiểu đó gọi là biệt nữu.

Còn bảo người biệt nữu cần một người yêu có đuổi cũng không đi.

Tôi nhíu mày.

Nếu Tần Tiêu đuổi tôi đi, tôi sẽ lẳng lặng xách đồ rời đi.

Còn ba ngày không thèm để ý đến anh nữa.

Biệt nữu sao? Chắc là không đâu.

Anh chỉ là miệng hơi đ/ộc.

Tính tình cũng kém.

Tôi lại hỏi kỹ thêm một chút.

Người ta nói, kiểu này không tính là biệt nữu, đơn thuần là cái miệng hơi tiện.

Cậu thuận theo anh ta thì anh ta lại thấy ngượng, có thể khá thẳng, kiêu ngạo, thích làm màu.

Nhưng loại này cũng có chỗ tốt, lúc bị t/át còn ngầm thấy sướng, sau đó cậu bảo anh ta làm gì anh ta cũng làm.

“Nếu chịu được thì cũng tạm được.”

Tôi ghi nhớ điều đó.

Nửa tiếng sau, Tần Tiêu bưng một bát cháo hải sản nhỏ quay lại.

Tôi tựa trên giường, anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.

Động tác cứng ngắc khuấy hai cái rồi múc một thìa đưa đến bên môi tôi.

Tôi không há miệng.

“…Nóng.”

Tần Tiêu cứng họng.

“Yếu ớt thật đấy!”

Anh thổi hai cái rồi lại đưa tới bên miệng tôi.

Anh đút một thìa, tôi ăn một miếng.

Rất nhanh, cả bát cháo đã hết sạch.

Lúc đó tôi mới nói.

“Thật ra tôi có thể tự ăn.”

Tần Tiêu im lặng một lúc rồi nói.

“…Ồ, tôi còn tưởng tay cậu g/ãy rồi.”

Anh đưa khăn giấy cho tôi.

“Lau miệng đi.”

Tôi lau miệng xong, nhỏ giọng nói.

“Anh nói chuyện đúng là chẳng dễ nghe chút nào.”

“Tôi cũng không phải chó li /ếm của Tần Uyên, tôi không thích anh ấy.”

“Còn nữa…”

Tôi cố giải thích cho mình.

“Tôi cũng không yếu ớt như anh nói đâu.”

Tôi vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Tần Tiêu.

Ánh mắt Tần Tiêu lóe lên, anh hừ nhẹ.

“Công chúa hạt đậu.”

Từ cậu chủ yếu ớt nâng cấp thành công chúa hạt đậu, tôi thấy hơi buồn bực.

Anh cầm bát không đứng dậy định ra ngoài.

Tôi nhanh tay kéo lấy tay áo anh, ngẩng đầu nhìn anh.

Giọng có hơi buồn buồn.

“Tần Tiêu, tôi không gh/ét anh.”

“Sau này, anh có thể đừng nói chuyện khó nghe như thế nữa không?”

Tần Tiêu cúi mắt nhìn tôi, nhưng không rút tay áo lại.

“Không thể, trời sinh tôi đã nói chuyện kiểu đó rồi.”

“Tôi thật ra đã nghe thấy chuyện anh lén nấu cơm cho tôi rồi để dì Trương mang tới.”

Tôi buông tay anh ra, nói tiếp.

“Bát cháo tối nay cũng rất ngon.”

Lúc đi ra ngoài, Tần Tiêu tay chân luống cuống, đầu còn vô ý đ/ập vào tường một cái.

Cánh cửa bị anh đóng sầm lại.

Tai Tần Tiêu đỏ đến mức gần như sắp nhỏ m/áu.

Hóa ra bình luận trên mạng nói không sai.

Tần Tiêu đúng là kiểu người biệt nữu.

16

Chuyện mang th/ai, tôi bảo Tần Tiêu trước mắt đừng nói cho Tần Uyên biết.

Lời này lọt vào tai anh, như thể là chuyện s/ỉ nh/ục vô cùng lớn.

Anh cười lạnh.

“Sao vậy? Mang th/ai con tôi khiến cậu khó mà mở miệng thế à, hay là cảm thấy không đem ra khoe được?”

“Hay là nói, người cậu thật sự muốn mang th/ai con là Tần Uyên?”

“…Tôi không có.”

Tôi vừa bất lực vừa yếu thế.

“Hơn nữa, chuyện này cũng đâu thể thay đổi được.”

Đầu óc với cái miệng của Tần Tiêu đúng là chuyên dùng để gây chuyện.

Tôi vừa dứt lời, anh lại cười lạnh một tiếng.

“Ai hiếm lạ.”

“Muốn nói hay không thì tùy.”

“Bây giờ tôi sẽ gọi Tần Uyên về chăm cậu.”

Mồm nói như vậy, nhưng Tần Tiêu lại chậm chạp chẳng có động tĩnh gì.

Thấy tôi nhìn anh, anh làm bộ rút điện thoại ra, rồi lại liếc tôi một cái.

Sau đó cúi đầu nhìn màn hình.

“Anh ta phải về nhà nửa tháng, không có thời gian.”

Anh bình thản nhét điện thoại lại vào túi.

“Hy vọng của cậu tan vỡ rồi.”

Tôi thật sự cạn lời.

Danh sách chương

3 chương
5
12/03/2026 21:53
0
4
12/03/2026 21:52
0
3
12/03/2026 21:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu