Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Cấm Kỵ Dân Gian
- Chương 6
Nhưng lúc này, ông ta hoàn toàn không giống người ông hiền lành mà tôi từng biết.
Tôi hoảng hốt hét lớn: “Ông ngoại, c/ứu cháu!”
Ông ngoại vung d/ao ch/ém tới, nhưng ông Trương không hề né tránh, tay trái nắm ch/ặt cổ tay ông ngoại, lực đạo kinh người, tay phải lao về phía cổ tôi.
Ông ngoại đ/á mạnh vào bụng ông Trương, nhưng đối phương tựa hồ không hề cảm nhận được đ/au đớn.
Hơn nữa, sức lực của ông ta sao mà khủng khiếp đến thế!
Ông ta nắm ch/ặt ông ngoại, quật mạnh một cái, ông ngoại liền bị hất văng đ/ập vào tường, “ầm” một tiếng nặng nề, miệng phát ra ti/ếng r/ên nghẹn ứ.
Trong lúc nguy cấp, nhà sư dùng chuỗi hạt trên tay ném vào cổ ông Trương.
Chuỗi hạt siết ch/ặt lấy cổ ông ta, phát ra tiếng “xèo xèo” như thiếc nóng đỏ dán vào da thịt, mùi khét bốc lên nồng nặc.
Ông Trương gào lên, hai tay đi/ên cuồ/ng quờ quạng trước ng/ực nhưng không thể chạm được vào nhà sư.
Nhà sư khẽ đọc kinh, tay từ từ siết ch/ặt chuỗi hạt.
Gương mặt ông Trương càng lúc càng méo mó, m/áu chảy dài từ khóe mắt, cuối cùng “rầm” một tiếng quỳ sụp xuống đất.
Vừa tụng kinh, nhà sư vừa dùng chu sa điểm một nốt đỏ lên trán ông Trương.
Chẳng mấy chốc, ông Trương đã nằm bẹp dưới đất, cơ thể teo tóp lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuối cùng chỉ còn lại một bộ da người rỗng tuếch phủ xuống nền nhà.
Trên mặt đất có một đống bột trắng như tro, tỏa ra mùi tanh nhẹ.
Tôi sợ đến mức đờ đẫn, không dám nhúc nhích.
Ông ngoại bước đến, xoa đầu tôi hỏi: “Cháu trai, cháu không sao chứ?”
Tôi muốn trả lời nhưng cổ họng nghẹn cứng, không thể thốt thành lời.
Nhà sư nói: “Đây là cương thi, may mà mới hóa thi không lâu, không thì phiền phức lắm.”
Nói xong, nhà sư cũng ngồi phịch xuống đất, thở hổ/n h/ển, trán đầm đìa mồ hôi.
Đúng lúc này, bên ngoài nhà thờ tổ vang lên tiếng kêu thảm thiết, nghe giống tiếng con chó đi/ên lúc nãy.
Không lâu sau, Đại Bạch quay trở lại, trong miệng ngậm một thứ đầm đìa m/áu tươi, đến gần mới nhận ra đó là một con chó!
Cơ thể con chó vẫn còn co gi/ật liên hồi, cổ họng phát ra tiếng “ục ục”, trông như sắp tắt thở.
Đại Bạch quăng con chó xuống đất, rồi chạy đến bên ông ngoại, dụi đầu vào chân ông như đang khoe chiến công.
Ông ngoại xoa đầu Đại Bạch, khen ngợi: “Giỏi lắm, Đại Bạch.”
Ra ngoài mới phát hiện, xung quanh rừng trúc đã chất đầy x/á/c rắn và chó hoang.
Hóa ra, Đại Bạch và đàn rắn đã có một trận chiến khốc liệt bên ngoài.
Về đến nhà, bà ngoại đã đứng đợi ở cửa.
Vừa thấy chúng tôi, bà vội chạy đến nắm tay tôi, xoay vòng kiểm tra: “Cháu trai, có bị thương không?”
Tôi lắc đầu: “Cháu không sao, nhờ có đại sư và ông ngoại cùng Đại Bạch giúp đỡ.”
Bà ngoại nắm ch/ặt tay tôi, mắt bà ngân ngấn nước mắt, không ngừng lặp đi lặp lại: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi...”
Giọng bà nghẹn ngào, tôi biết bà đã sợ lắm rồi.
Sáng hôm sau, trưởng làng tập hợp dân làng đến nhà thờ tổ.
Ông gõ mấy tiếng chiêng, đợi mọi người yên lặng liền hét vang: “Tôi thông báo với mọi người! Đêm qua oan h/ồn đã được đại sư và Bát Gia thu phục, mọi người không cần sợ nữa, cứ yên tâm ra đồng, làm việc như thường...”
Lời vừa dứt, phía dưới đã có người hét lên: “Trưởng làng, nhà họ Triệu không có ai đến cả!”
Mặt trưởng làng đằng đằng sát khí, trừng mắt với kẻ nói: “Cậu nhiều chuyện quá, chắc họ đang trên đường đến thôi!”
Nói rồi, ông sai Trương Mãn Chí đi gọi người.
Không lâu sau, Trương Mãn Chí hớt hải chạy về, la lớn: “Ch*t người rồi, ch*t người rồi, cả 5 người nhà họ Triệu đều ch*t trong sân nhà họ rồi...”
Trưởng làng biến sắc, m/ắng: “Thằng này nói nhảm cái gì thế! Đêm qua oan h/ồn đã bị thu rồi, sao còn có người ch*t?”
Trương Mãn Chí run như cầy sấy, giọng đầy sợ hãi: “Thật mà trưởng làng, ông ra xem thì biết!”
Nghe vậy, dân làng xôn xao không yên, ồ ạt chạy về phía nhà họ Triệu.
Tới nơi, tôi sợ ch*t khiếp.
5 người nhà họ Triệu nằm ngay ngắn trong sân, bụng mỗi người phình to như quả bóng, dưới lớp da có vật đen sì đang cựa quậy, vô cùng kinh dị!
Chương 7
Chương 6
Chương 30.
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook