Tiểu Khương Bị Ép Vào Trường Tu La

Tiểu Khương Bị Ép Vào Trường Tu La

2

11/06/2026 19:40

Trợ lý Trần đẩy gọng kính, trên mặt nở một nụ cười chuẩn mực rồi gật đầu:

"Đúng vậy, nhưng cậu cần tiền, mà Giang tiên sinh có thể cung cấp cho cậu điều kiện vật chất tốt hơn, tài trợ cho cậu học đại học."

Tôi nhíu mày lại.

Đầu óc bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc bản thân mình có điểm gì đáng để vị Giang tiên sinh đó bỏ vốn tài trợ chứ.

"Bạn học Khương, tôi nói thật lòng nhé, Giang tiên sinh và mẹ cậu là mối tình đầu của nhau. Năm xưa vì vấn đề gia đình nên cuối cùng không thể ở bên nhau, điều đó đã trở thành nỗi đ/au ch/ôn giấu trong lòng Giang tiên sinh."

"Nay mẹ cậu đã qu/a đ/ời, ông ấy muốn thông qua việc nhận nuôi cậu để tạo lại một sợi dây liên kết nào đó với người mẹ đã khuất của cậu, chắc cậu cũng hiểu mà?"

Tôi bặm môi, nói thật lòng: "Nói thật thì, tôi không hiểu."

Tôi không tin lắm vào việc tình cảm có thể tạo ra giá trị sau khi đã tiêu tan ngần ấy năm trời.

Nếu có, thì nó cũng giống như sữa hay socola thôi, chỉ có một thời hạn sử dụng ngắn ngủi.

"Không sao cả, cậu có thể suy nghĩ kỹ lại."

Trợ lý Trần để lại số điện thoại rồi rời đi.

Tôi nhìn vòi nước chảy không ngừng và chiếc xe đầy bọt tuyết, cuối cùng lưỡng lự suốt ba ngày, tôi vẫn gọi điện cho anh ta.

"Tôi có thể nhận tài trợ, nhưng tôi không đồng ý bị nhận nuôi."

Giang tiên sinh im lặng một lát, cuối cùng cũng đồng ý với yêu cầu của tôi: "Được thôi."

4

Thu dọn xong hành lý, tôi được trợ lý Trần đưa đến biệt thự lớn của nhà họ Giang.

Anh ta nói nơi này là nơi ở của các thiếu gia nhà họ Giang.

Tôi đứng ở cửa, thầm cảm thán trong lòng, nhà họ Giang đúng là rộng lớn hào hoa thật, một thiếu gia ở căn nhà to thế này mà không sợ bị lạc đường sao.

Kết quả là vừa bước vào cửa, đ/ập vào mắt tôi là Giang Nam Huyền và Giang Bắc Từ đang ngồi trên ghế sofa.

Từ trên cầu thang còn có một anh chàng cool ngầu, mặt lạnh như tiền bước xuống.

Đó là đại thiếu gia nhà họ Giang — Giang Đông An.

Chú Giang trực tiếp lên tiếng giới thiệu: "Đây là Khương Tinh Viễn, là con trai của một người bạn cố tri của ta, các con hãy đối xử với cậu ấy như anh em ruột th!t trong nhà."

Mọi người có mặt ở đó đều không ai động đậy, chỉ có Giang Bắc Từ là đột ngột đứng phắt dậy, hét lên thành tiếng: "Anh em ruột th!t?!"

Nhìn khuôn mặt trắng bệch như vừa mới mất vợ của cậu ta, tôi thầm thở dài một tiếng.

Đứa trẻ này xem ra vẫn chưa hề hết hy vọng.

Ngay sau đó, ánh mắt tôi bị cậu ta bắt trọn, đôi mắt đen láy đầy chấp niệm của cậu ta lập tức nhìn chằm chằm qua đây.

Chú Giang giới thiệu xong, giao tôi lại cho ba anh em nhà họ Giang sắp xếp chỗ ở rồi cùng trợ lý Trần rời đi.

Để lại tôi đứng ngơ ngác ở cửa ra vào.

Giang Nam Huyền đang ngồi trên sofa liền gấp cuốn sách trong tay lại, nở nụ cười đầy ẩn ý với tôi: "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh đến thế."

Tôi cắn cắn môi, không nói lời nào.

Đối mặt với Giang Nam Huyền, tôi vẫn có phần cảm thấy x/ấu hổ.

Dù sao với tư cách là một kẻ li /ếm cẩu, lại không có tiền, muốn theo đuổi được nam thần thì tự nhiên chỉ có thể dựa vào việc vứt bỏ thể diện thôi.

Tôi lúc trước... quả thực đã làm không ít chuyện không cần mặt mũi trước mặt Giang Nam Huyền.

5

Ví dụ như, tôi từng mặt dày mày dạn bám đuôi hắn đến tận lớp học, đi theo đến một góc vắng không một bóng người, rồi túm lấy cổ áo ấn anh ấy lên tường.

Tôi vô liêm sỉ ghé sát mặt mình vào, cố tình tỏ ra nguy hiểm để đe dọa Giang Nam Huyền — người cao hơn tôi hẳn một cái đầu:

"Cho em xin WeChat đi, bằng không em sẽ xử anh ngay tại đây đấy!"

Giang Nam Huyền là đóa hoa cao quý trên đỉnh tuyết của trường đại học chúng tôi. Trông hắn thì ôn văn nhã nhặn, nhưng thực chất đối với ai cũng đều lạnh lùng từ chối.

Nhưng tôi thì mặc kệ, tôi chính là muốn có WeChat để có thể li /ếm cẩu, nên việc gì cũng phải tự mình ra tay.

Lúc đó giọng điệu của tôi hung hăng lắm.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện này, nên thực ra trong lòng hoảng lo/ạn đến mức tay run bần bật.

Đôi lông mày đẹp đẽ của Giang Nam Huyền khẽ cong lên, hắn bật cười thành tiếng:

"Cậu không nói là xin WeChat, tôi còn tưởng... mình bị cư/ớp cơ đấy."

Mặt già của tôi đỏ rực lên.

Bị nhìn thấu mất rồi. Sao hắn biết là tôi thực sự muốn hắn trực tiếp móc ví tiền ra cơ chứ?

Cứ như vậy, tôi thuận lợi kết bạn WeChat với Giang Nam Huyền, bắt đầu chuỗi ngày làm li /ếm cẩu không tốn một xu một cắc.

Mỗi ngày tôi gửi vài chục tin nhắn thả thính sến sẩm, luân phiên oanh tạc Giang Nam Huyền.

[Sau này anh đừng đuổi theo xe buýt nữa, đuổi theo em đi này. Em đi bộ vừa chậm vừa đáng yêu công chúa lắm.]

Giang Nam Huyền trả lời tôi: [Xin lỗi, tôi chưa từng đi xe buýt.]

Tôi: "..."

Đúng là cái đồ phú nhị đại đáng gh/ét!

[Hôm qua thích anh, hôm nay thích anh, em dự cảm ngày mai cũng sẽ thích anh.]

Giang Nam Huyền trả lời: [Ngày mai là ngày mưa.]

Tôi cười lạnh một tiếng, căn bản không tin.

Kết quả là ngày hôm sau, tôi bị cơn mưa bão xối cho ướt sũng đầu.

Cuộc đời làm li /ếm cẩu của tôi cứ thế tiếp diễn, cho đến một ngày, Giang Nam Huyền lên bục phát biểu, điện thoại của hắn chiếu màn hình lên máy chiếu toàn trường, đúng lúc tôi đang gửi tin nhắn cho hắn.

[Anh có đó không?]

[Đói bụng chưa?]

[Hôm nay anh có nhớ em không? Nếu chưa có, ngày mai em lại đến hỏi tiếp.]

Toàn trường xôn xao.

Thân phận li /ếm cẩu của tôi chính thức bị bóc trần, và cũng vì thế mà tôi bị Vương Tự — kẻ thầm thương tr/ộm nhớ Giang Nam Huyền — đưa vào tầm ngắm.

6

Ban đầu, nguyên nhân tôi tìm cách móc nối, tiếp cận Giang Nam Huyền chính là vì thấy hắn ra tay hào phóng.

Một năm trước, mẹ tôi lâm bệ/nh nặng phải nằm viện.

Trong nhà sớm đã không còn một cắc.

Vào thời điểm đó, đừng nói là bắt tôi đi làm li /ếm cẩu theo đuổi một phú nhị đại.

Dẫu có bảo tôi đi hiến một quả thận của mình, tôi cũng tuyệt đối không hề do dự.

Sau này, Giang Bắc Từ nghĩ rằng tôi đang mưu đồ quyến rũ anh trai cậu ta, nên đã tìm đến tôi để tính sổ.

Lúc mới đến cậu ta hung hăng lắm, nhưng khi nhìn thấy tôi tháo khẩu trang ra.

Cả người cậu ta cứ như một chú khỉ bị châm lửa, đỏ bừng mặt mũi trong nháy mắt.

Nói chuyện thì lắp bắp: "Anh... sau này anh đừng theo đuổi anh trai tôi nữa. Anh trai tôi... anh ấy không hợp với anh đâu."

Tôi tưởng cậu ta đến để cảnh cáo tôi, nhưng còn chưa kịp lên tiếng.

Cậu ta đã nhỏ giọng lầm bầm thêm một câu: "Nếu anh muốn tìm bạn trai... thì có thể theo đuổi tôi này."

Tôi ngẩn người: "Hả?"

Đây là đang muốn cạy góc tường... của anh trai mình đấy à?

Từ sau lần Giang Bắc Từ đến tìm tôi, không biết có phải cậu ta đã nói gì với Giang Nam Huyền hay không, mà kể từ đó, Giang Nam Huyền không còn mặn mà đáp lại tôi nữa.

Danh sách chương

2 chương
2
11/06/2026 19:40
0
1
11/06/2026 19:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu