Tra Nam Alpha Mang Thai Rồi

Tra Nam Alpha Mang Thai Rồi

Chương 9

03/05/2026 20:51

“Đừng khóc.”

Tôi dùng ngón tay lau nước mắt cho hắn.

“Cẩn thận đứa bé.”

Hô hấp Tạ Hành khựng lại.

“Em… biết rồi?”

“Ừ.”

Tôi ôm lấy Tạ Hành từ phía sau, giữ ch/ặt nắm đ/ấm không yên của hắn.

“Dung Bách, đồ đi/ên! Đồ đi/ên!!!”

Tạ Hành không ngờ sức tôi lại lớn đến mức có thể kh/ống ch/ế một Alpha đang kích động.

Hắn trừng mắt nhìn tôi, lửa gi/ận ch/áy rực trong đáy mắt.

“Đúng, tôi là đồ đi/ên.”

Tôi bình tĩnh thừa nhận.

“Nhưng kẻ khiến tôi phát đi/ên… chẳng phải là anh sao?”

“Anh khiến tôi mê mẩn anh, yêu anh… rồi lại như vứt rác, quăng tôi vào góc, mặc kệ không đoái hoài.”

“Còn quá đáng hơn nữa… dẫn người khác về kí/ch th/ích tôi…”

Cánh tay ôm hắn siết ch/ặt dần.

Ánh mắt tôi trượt xuống, dừng lại nơi tuyến thể yếu ớt của hắn.

“Kẻ khiến tôi phát đi/ên… không phải là anh sao?”

Tôi cúi xuống, hôn lên tuyến thể của hắn, học theo cách Alpha đ/á/nh dấu mà hé môi.

“Anh phải chịu trách nhiệm với tôi…”

14

Trong thời kỳ mang th/ai, không chỉ tâm trạng.

Mà cơ thể Tạ Hành cũng xuất hiện những thay đổi giống Omega.

Chiều hôm cãi nhau đó, chỉ vài lần xô đẩy, quần áo của hắn đã bị chính hắn làm bẩn.

Nhận ra điều bất thường trước ng/ực, cả người hắn sững lại.

Nắm đ/ấm siết ch/ặt lần nữa, khi nhìn tôi, trong mắt như có hai ngọn lửa bốc ch/áy.

“Anh không thể rời xa tôi đâu, Tạ Hành.”

“Dù là kiếp trước… hay kiếp này.”

Cả người hắn run lên.

Hắn biết câu này là thật.

Dù không muốn thừa nhận đến đâu.

Đó vẫn là sự thật.

Hắn khao khát tôi, khao khát một Beta.

Dù tôi không có pheromone, dù không thể bị đ/á/nh dấu.

“Bây giờ tôi đối với Omega khác… hoàn toàn không có cảm giác.”

“Em vui chưa?”

Tôi thành thật đáp:

“Vui.”

Tạ Hành khẽ nhếch môi, bàn tay đặt sau gáy tôi, kéo xuống.

“Không phải em vừa nói muốn tôi chịu trách nhiệm sao?”

“Được, tôi chịu trách nhiệm.”

Ngón tay hắn khẽ miết sau gáy tôi, ý vị khó lường.

“Vậy em… có phải cũng nên chịu trách nhiệm với tôi không?”

Ánh mắt tôi hạ xuống ngang thắt lưng hắn, khẽ cười, đưa tay chạm tới.

Sau một khoảng thời gian được nâng niu, được chăm sóc từ sáng đến tối.

Tạ Hành dần “hoàn lương”.

Hắn không còn mê đắm pheromone của Omega nữa.

Ngược lại, hễ có thời gian là ở bên cạnh tôi, giám sát từng hành động.

“Chậc, công ty em sao nhiều Omega thế?”

“Alpha cũng nhiều vậy?”

“Đệt! Beta cũng nhiều!”

Trong thời kỳ mang th/ai, tâm trạng Alpha thậm chí còn d/ao động mạnh hơn Omega.

So với đa sầu đa cảm, Tạ Hành chủ yếu biểu hiện bằng… tức gi/ận.

Chỉ cần một chuyện nhỏ cũng có thể khiến hắn khó chịu.

Ví dụ như bây giờ, ch/ửi xong một tràng, hắn lại trừng tôi.

“Sao? Tôi nói sai à? Em là Beta, Alpha còn thích được, ai biết em có thích Omega hay Beta không?”

Tôi đặt tài liệu xuống, đi về phía hắn.

Để hắn nằm thoải mái, tôi đã đặc biệt đặt một chiếc giường nhỏ trong văn phòng.

“Em lại đây làm gì?”

Miệng thì gh/ét bỏ, nhưng cơ thể hắn lại chủ động nhích ra, chừa chỗ cho tôi.

“Từ kiếp trước đến giờ, người tôi muốn… chỉ có anh.”

Tạ Hành “hừ” một tiếng.

Chưa kịp nói gì, tôi đã nói tiếp:

“Còn anh thì sao? Xung quanh lúc nào cũng là Omega, đếm cũng không xuể.”

Giọng tôi trầm thấp, mang theo vị chua rõ rệt.

Tạ Hành nghe ra.

Tự biết mình đuối lý, hắn liền dịu xuống.

Hắn khéo léo chuyển đề tài.

“Tôi buồn ngủ, tôi ngủ đây, đừng làm phiền tôi.”

Hắn nằm sang một bên, nhắm mắt.

Chưa được bao lâu, lại nhích lại, dán sát vào tôi.

Dù đang mang th/ai, Tạ Hành vẫn giữ sự mạnh mẽ của Alpha.

Cánh tay siết ch/ặt eo tôi, chỉ có giọng nói mềm đi, lộ ra chút bất an.

“Dung Bách…”

Hắn gọi một tiếng.

“Tôi gh/ét em ch*t đi được.”

Tôi xoay người, ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng.

“Tôi cũng vậy.”

NGOẠI TRUYỆN

Giữa th/ai kỳ, Tạ Hành cực kỳ dính người.

Không chỉ bắt tôi chuyển sang làm việc cùng hắn.

Mà còn thường xuyên quấy rối.

Lúc này, hắn cầm tài liệu chưa được bao lâu, đã đứng dậy đi về phía tôi.

Bước dài một cái, hắn ngồi thẳng lên người tôi, tiện thể vòng tay ôm cổ.

Tầm nhìn hoàn toàn bị hắn chiếm hết, tôi đành đặt chuột xuống, tập trung vào hắn.

“Này.”

Tạ Hành lạnh mặt.

“Tôi làm bẩn quần áo rồi.”

Tôi liếc nhìn một cái:

“Sáng nay không phải đã—”

Hắn lập tức bịt miệng tôi, hai má hơi đỏ.

"Em tưởng tôi muốn à? Còn không phải tại cái hormone ch*t ti/ệt đó!”

Dạo gần đây, tần suất giữa tôi và hắn rất dày.

Gần như sắp bằng lúc hắn trong kỳ mẫn cảm.

Tôi biết nguyên nhân, nhưng nhìn bộ dạng cố tỏ ra bình tĩnh của hắn, lại không nhịn được muốn trêu.

Tạ Hành như mèo xù lông, nghiến răng.

Trêu thêm chút nữa chắc hắn sẽ nổi gi/ận.

Đến lúc đó lại nhảy nhót lo/ạn lên, rồi ôm tôi kêu đ/au bụng…

Tôi nén cười, bế hắn đặt lên bàn.

“Được rồi, tôi giúp anh xử lý…”

_END_

Danh sách chương

3 chương
03/05/2026 20:51
0
03/05/2026 20:50
0
03/05/2026 20:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu