Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đợi đến khi chú Vương tránh sang một bên, tôi mới thấy Trưởng thôn nằm ngay giữa sân nhà tôi. Cổ ông ta bị thứ gì đó vặn g/ãy hoàn toàn, xươ/ng cốt nhô cả ra khỏi da thịt. Trên cổ còn in một đôi dấu tay m/áu, trông như bàn tay to lớn của đàn ông. Nửa thân dưới của Trưởng thôn cũng lấm lem, còn vương vết tích màu vàng nhạt, rõ ràng là đã sợ đến mức tè dầm trước khi c.h.ế.t.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, trong sân chỉ còn lại tôi và mẹ. Miệng mẹ bị quấn giẻ, căn bản không thể nói được gì. Toàn thân mẹ cũng bị xiềng xích cuốn lấy. Tôi bổ hai nhát rìu nhưng không tài nào ch/ặt đ/ứt.
Tôi đưa tay gỡ lá bùa trên người mẹ, nhưng bị bỏng rát. Tôi lập tức “Ái chà” một tiếng.
Cuối cùng, bất lực không còn cách nào, tôi chỉ đành mang một chiếc chăn trong nhà ra, che chắn cho thân thể mẹ.
Nước mắt mẹ tôi rơi lã chã thành từng dòng, thấm ướt chiếc túi vải đen trùm đầu. Miệng bà ú ớ nói gì đó, tôi hoàn toàn không nghe rõ.
Trở vào nhà, tôi chợt nhận ra ngăn kéo trong phòng khách hé mở.
Bên trong đặt chiếc đồng hồ quả quýt cũ của ông nội. Có lẽ vì nó không đáng tiền nên không bị lấy đi. Khi tôi mở chiếc đồng hồ, một tờ giấy ố vàng rơi ra.
Mở tờ giấy ra, đó là một lá bùa, y hệt những lá bùa dán trên người mẹ tôi. Tôi nhìn lại mẹ, phát hiện bụng mẹ tôi rất to, giống hệt như bụng ông nội trước khi qu/a đ/ời.
Tôi gần như nghẹt thở. Chẳng lẽ, mẹ tôi cũng sắp c.h.ế.t rồi sao?
Không kịp nghĩ ngợi, tang lễ của Trưởng thôn đã bắt đầu.
Vợ Trưởng thôn tuyên bố: "Gần đây hỏa hoạn quá nhiều, chi bằng cứ Thủy táng (ch/ôn dưới nước) đi.
Địa điểm được chọn là phía hạ ng/uồn hồ Trường Sinh. Tuy nhiên, vài người đàn ông đã đục một lỗ nhỏ ở hồ Trường Sinh.
Vợ Trưởng thôn nói: “Ông nhà tôi cả đời uống nước hồ thánh. Dù có c.h.ế.t, ông ấy cũng phải được uống.”
Những người khác không nói gì, cứ thế thẳng tay ném t.h.i t.h.ể Trưởng thôn xuống nước. Chỉ trong chốc lát, t.h.i t.h.ể Trưởng thôn lại bốc ch/áy ngay dưới mặt nước.
Giữa lòng hồ nước xanh biếc, Trưởng thôn tựa như một con th/iêu thân khổng lồ đang tắm lửa. Tất cả mọi người đều kinh ngạc tột độ trước cảnh tượng này.
Cho đến khi t.h.i t.h.ể Trưởng thôn bắt đầu rơi ra những khối vàng lớn, trong mắt mọi người mới xuất hiện vẻ tham lam đến tột cùng.
Đàn ông trong thôn thi nhau nhảy xuống, vớt lên từng khối, từng khối vàng dưới đáy nước.
Trên gương mặt của vợ Trưởng thôn, người đáng lẽ phải đ/au buồn, tôi lại thấy một biểu cảm ‘Quả nhiên là như vậy!’ - đến lạnh người.
07.
Mẹ tôi cứ bị trói ch/ặt như thế suốt ba ngày, tất cả thôn dân đều dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào bà.
Trừ những lúc không có ai, tôi lén lút cho mẹ ăn và uống nước, còn lại, mẹ tôi phải phơi nắng dưới trời gay gắt. Đến ngày thứ ba, mẹ tôi đã kiệt sức không còn chút hơi tàn.
Vợ Trưởng thôn đưa tay gỡ chiếc túi đen trên đầu mẹ tôi ra, nhấc cằm mẹ lên: “Để xem rốt cuộc là loại phụ nữ nào mà dám đi ăn vụng đàn ông!”
“Cái mặt này đúng là dễ thương hại, nhưng tiếc là, mày đã gây sự nhầm người rồi.” Bà ta nhặt một nắm bùn dơ dưới đất, chà xát mạnh lên mặt mẹ tôi, đến cả miệng cũng bị nhét đầy.
Nhưng mẹ tôi lại không hề trách móc họ. Thậm chí, khi bọn họ đi hết rồi, mẹ tôi cũng lẩm bẩm bằng giọng điệu oán đ/ộc: “Tất cả là tại cái lão già đó, đều là lỗi của lão già đó! Đang yên đang lành, cứ c.h.ế.t quách đi không phải xong rồi sao? Lại còn gây ra bao nhiêu chuyện!”
...
Lại đợi thêm một ngày, khi ánh sáng ban mai rọi rực khắp nơi, vợ Trưởng thôn cùng bà Hoàng đến sân nhà tôi.
Họ muốn dìm lồng heo mẹ tôi.
Bà Hoàng vẽ lại các chữ bùa lên người mẹ tôi bằng mực tàu. Đám cổ trùng lại bắt đầu bò ra từ mặt đất, tụ tập về phía mẹ tôi.
Mẹ tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người, rồi đột nhiên phát ra một tràng cười rộ vừa t.h.ả.m thiết vừa chói tai, khiến màng nhĩ người ta đ/au nhức.
Đám cổ trùng dưới đất như phát đi/ên, lập tức nhào tới tấn công bà Hoàng. Những con cổ trùng vốn ngoan ngoãn giờ biến thành những quái vật khát m/áu, cuồ/ng bạo. Chúng chui tọt vào da thịt của bà Hoàng và vài người xung quanh, c.ắ.n nuốt từng ngụm m.á.u thịt.
Bà Hoàng lăn lộn trên mặt đất không ngừng, đ/au đớn không muốn sống. Cho đến cuối cùng, bà Hoàng bị lũ trùng c.ắ.n thủng bụng một cách gh/ê r/ợn, ruột gan trào ra lênh láng.
Mẹ tôi cười đi/ên dại: “Trời ph/ạt! Đây là trời ph/ạt! Ha ha ha ha ha!”
Những người có mặt đều nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt quái gở. Em trai Trưởng thôn nuốt một ngụm nước bọt: “Hay là… chuyện này cứ thôi đi… Lời của người đi/ên nói ra, thường là lời sấm…”
Những người khác cũng h/oảng s/ợ, vội vàng gật đầu theo.
Ngược lại, t.h.i t.h.ể của bà Hoàng trên mặt đất thì cứ bị bỏ mặc ở đó, không ai thèm đoái hoài.
Sau khi họ đi hết, tôi mở khóa xích ở tay mẹ.
Mẹ tôi đã mất hết lý trí, bò vào nhà bằng cả tay lẫn chân như một con chó, vừa bò vừa cười đi/ên lo/ạn.
Tôi cố gắng lắm mới giúp mẹ lau rửa hết những bẩn thỉu trên người. Mẹ cũng dần dần tỉnh táo lại một chút, ít nhất là có thể ngồi trên giường.
Sự yên bình của thôn không kéo dài được vài ngày, có lẽ vì bà Hoàng đã c.h.ế.t. Không còn ai vẽ lại những lá bùa vàng trong khu. Càng lúc càng nhiều người biến thành hình dạng th/iêu thân lửa, nối tiếp nhau bị th/iêu ch/áy thành vàng trong thôn.
Nhưng chuyện lớn như vậy lại không ai bận tâm. Thậm chí, nhiều người vừa có dấu hiệu đã bị người nhà đẩy ra ngoài, mặc cho họ tự sinh tự diệt.
5
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook