Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Thù Tỷ Muội Trả
- Chương 14
Những ngày sau đó, ngày nào ta cũng đến phòng giam thăm Vinh phi.
Vinh phi đã thoi thóp, chỉ còn chút hơi tàn.
Nghe tiếng bước chân, đôi mắt đờ đẫn như cá ch*t của nàng ta chậm rãi đảo qua.
"Ngươi sống dai thật đấy..."
Còn dai hơn cả hoàng tỷ ta nữa.
Ta nhìn Vinh phi, không ngừng cảm thán.
Vinh phi bị lôi đi kéo lại như một con chó ch*t.
Mỗi ngày nàng ta phải hầu hạ rất nhiều người. Đó là nữ nhân của hoàng đế, có cơ hội này, ai chẳng muốn nếm thử?
Nghe ta nói, Vinh phi mất hồi lâu mới quay đầu nhìn lại.
Trong mắt nàng ta không có một giọt lệ: "... Ta sai rồi."
Nàng ta thều thào.
Ta nghe không rõ, bảo những người xung quanh im lặng.
"Ta... Sai rồi. Xin... " Giọng Vinh phi khô khốc, phải lắng nghe kỹ mới nhận ra khát vọng sinh tồn: "Cho ta về nhà... Ta muốn... Ta muốn về nhà..."
Ta cúi đầu, khẽ bật cười.
Ngươi muốn về nhà?
Khi hoàng tỷ ta muốn về nhà, ngươi đã làm gì?
Hoàng tỷ của ta, khi về đến nhà thậm chí không còn là một th* th/ể nguyên vẹn!
"Tiếp tục đi." Ta ra lệnh cho thuộc hạ, tùy ý ngồi xuống ghế, nhận chén trà từ tay thị vệ bên cạnh.
...
Ngày này qua ngày khác, Vinh phi c/ầu x/in ta, nàng ta không muốn về nhà nữa, nàng ta muốn ch*t.
Hôm ấy, hoàng đế cũng có mặt.
Vinh phi vừa mới được thở một chút, liền bò đến dưới chân ta, lại một lần nữa van xin: "Nương nương, cho ta ch*t đi, xin... Xin nương nương."
Cuối cùng nàng ta cũng chịu gọi ta là "nương nương" rồi.
Ta khẽ liếc nhìn nàng ta, rồi dựa vào lòng hoàng đế mà không nói gì.
Bụng dưới của ta đã hơi lộ rõ, hoàng đế hết mực cưng chiều, như kẻ đi/ếc mà chuyên tâm đút trái cây cho ta, thỉnh thoảng nghiêng đầu hôn lên trán ta.
Hành động của hoàng đế khiến Vinh phi đ/au lòng, nàng ta đã đi đến đường cùng, nhưng kẻ trước mắt lại thản nhiên bước trên con đường sáng chói càng lúc càng hạnh phúc.
Nàng ta rơi lệ
"Bệ hạ..." Vinh phi giơ tay níu lấy vạt áo hoàng đế.
Không có hồi âm.
"Nương nương..." Nàng ta lại nhìn ta.
Vẫn không có hồi âm.
Nh/ục nh/ã, bất mãn, gh/en tức, th/ù h/ận... Bị đủ loại tình cảm giày vò, Vinh phi bỗng bật cười.
Hoàng đế cuối cùng cũng quay sang nhìn nàng ta: "Cười cái gì?"
"Cười cái gì à?" Vinh phi cười đến r/un r/ẩy, ho cả ra m/áu: "Ta cười ngươi! Cười ngươi ng/u muội vô tri! Cười ngươi nắm quyền hơn chục năm mà vẫn không biết nhìn người!"
"Ngươi tưởng Hoắc Chiếu Hoa yêu ngươi sao? Ngươi hãy nhìn ta đi! Ngươi nhìn ta này!"
Vinh phi vò nát vạt áo hoàng đế: "Cái dáng vẻ này của ta, có giống Hoắc Quân Hoa năm xưa không?!"
"Nàng ta đang trả th/ù đấy! Hoắc Chiếu Hoa đang trả th/ù đó đồ ng/u!"
"Hôm nay nàng ta làm nh/ục ta, tr/a t/ấn ta! Ngày mai sẽ đến lượt ngươi thôi!"
"Ngươi cứ yêu nàng ta đi! Đến lúc ch*t dưới tay nàng ta, ngươi cũng không nuối tiếc..."
Rầm!
Lời chưa dứt, hoàng đế đã đen mặt đ/á một cước khiến Vinh phi văng ra xa.
Nàng ta như con diều rá/ch rưới, đ/ập mạnh vào cột đ/á.
Nàng ta vẫn cười, cười đến khi hơi thở dần tắt: "Tại sao... Ta yêu ngươi như thế... Vì ngươi mà làm biết bao nhiêu chuyện... Sao ta lại có kết cục này..."
Ta nhìn Vinh phi tắt thở, cúi đầu lau nước mắt.
Ta thương nàng ta lắm, bị tình địch tr/a t/ấn, rồi lại ch*t dưới tay người yêu.
Thật đáng thương làm sao.
Ha ha!
Chương 5
Chương 9
Chương 6
Chương 15
Chương 20
Chương 7
Chương 17
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook