Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện mình đang bị trói nằm ở ghế sau xe, Tảo Tảo cũng bị trói, không ngừng khóc lóc.
Tôi sốt ruột dùng đầu dụi dụi vào khuôn mặt thằng bé.
Phóng tầm mắt nhìn lên ghế trước, tôi không ngờ người b/ắt c/óc mình lại là cậu ta.
"Anh hai, lâu rồi không gặp nhỉ."
Quả thật đã rất lâu rồi, bảy năm, đứa em trai vẫn còn đang tuổi cắp sách đến trường trong ký ức của tôi giờ đây đã trưởng thành, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một thiếu niên nữa.
"Lâm Diệu, em muốn tiền phải không? Nếu em cần tiền, bây giờ anh có thể bảo Yến Quân Thanh đưa cho em."
"Em thả anh và đứa bé ra đi."
Cậu ta cười khẩy một tiếng: "Thả ra? Tôi không làm đến bước này thì anh sẽ đưa tiền cho tôi chắc?"
"Đi theo một kẻ giàu nứt đố đổ vách như thế, mà lôi kéo em trai mình một tay cũng không chịu."
"Mẹ nói đúng lắm, anh vốn không phải người nhà họ Lâm, cũng chẳng cùng một lòng với chúng tôi."
Tôi hoang mang tột độ: "Tiền anh thực sự sẽ đưa cho em, đứa bé còn quá nhỏ, em đừng làm hại nó."
"Đợi tôi cầm được tiền rồi nói sau."
Chiếc xe đi men theo đường đèo, khung cảnh xung quanh ngày càng hoang vu hẻo lánh.
Tôi cẩn thận che chở cho Tảo Tảo, nhỏ giọng an ủi: "Đừng sợ, đừng sợ, ba sẽ đến nhanh thôi."
Nghe vậy, Lâm Diệu hừ lạnh, trong lời nói toát ra sự đi/ên cuồ/ng mất trí.
"Mẹ nói anh chỉ là cái mạng hèn, kết quả lại bám được vào một kẻ có tiền có thế, còn sinh cả con cho người ta."
"Khương Vãn, tôi sống mà cảm thấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nhìn anh sống sung sướng như vậy, thật sự khiến người ta phát t/ởm."
Đang nói, sắc mặt cậu ta chợt biến đổi, đột ngột bẻ ngoặt vô lăng.
Đầu tôi va đ/ập mạnh đến choáng váng.
"Mẹ kiếp!"
Tôi gắng gượng ngẩng đầu nhìn qua gương chiếu hậu, cũng giống như Lâm Diệu, nhìn thấy một chiếc xe đen đang bám sát phía sau.
Lâm Diệu đạp lút ga, nhưng khoảng cách vẫn bị rút ngắn lại ngày càng ch/ặt.
Đột nhiên một chiếc xe tải lớn lao tới từ hướng ngược chiều.
Lâm Diệu lạng tay lái, chiếc xe bám đuôi lập tức chạy song song, văng đầu xe, đ/âm sầm một cú ép xe cậu ta áp sát vào vách đ/á.
Cú va chạm quá mạnh, tôi liều ch*t ôm ch/ặt lấy Tảo Tảo.
Bị chấn động đến mức tối tăm mặt mũi, cơn đ/au nhức nhối ập đến, tôi chìm vào vô thức.
Chương 6
Chương 8: Thi thể không toàn thây trong tủ đông
Chương 22.
Chương 14
Chương 7
Chương 15
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook