Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07
Kể từ dạo đó, tôi chỉ biết dốc toàn bộ sức lực vào công việc để làm tê liệt bản thân.
Tôi không dám về nhà, sợ gặp Cố Tranh, sợ cảm nhận được tình cảm yêu thương của cậu.
Tôi về nhà ngày một muộn hơn, lời nói cũng ít đi trông thấy.
Cố Tranh lúc nào cũng hỏi có phải cậu làm sai điều gì khiến tôi không vui hay không. Đôi mắt cậu ướt ướt, trông hệt như một chú cún nhỏ bị mắc mưa.
Tôi chỉ ậm ừ bảo cậu mấy ngày nay công việc bận rộn quá.
Tôi m/ua một chiếc giường mới.
Cố Tranh nhìn thấy cũng chẳng nói gì, lặng lẽ trèo lên chiếc giường cũ kỹ nhỏ thó kia, ôm con gấu bông quay lưng về phía tôi, không buồn bắt chuyện.
Con gấu bông đó là quà sinh nhật tôi tặng cậu.
Đó là một chú cún nhỏ rất đáng yêu, nhìn qua khá giống Cố Tranh.
08
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi.
Một ngày nọ tôi về nhà, trong phòng tối om không bật đèn.
Tôi đang lấy làm lạ sao hôm nay Cố Tranh không vừa gật gù buồn ngủ vừa chờ tôi về.
Mọi khi cậu luôn như vậy, đợi tôi về để hâm nóng thức ăn, rồi lải nhải dăm ba chuyện vặt vảnh. Cậu thích kể, còn tôi lại thích nghe.
Tôi đi đứng rất khẽ vì sợ làm cậu thức giấc.
Khi tôi cúi người lấy dép lê, đột nhiên có người kéo tọt tôi vào lòng.
Lúc này Cố Tranh đã cao hơn tôi khá nhiều. Tôi bị cậu ôm trọn vào lòng, cảm nhận được bàn tay ôm tôi đang r/un r/ẩy. Tôi vỗ nhẹ lưng cậu dỗ dành, hỏi cậu làm sao thế.
Cố Tranh không nói gì, chỉ ôm khăng khăng lấy tôi.
Rất lâu, rất lâu sau, cậu mới thì thầm bên tai tôi: "Trần Hòa Sênh, đừng bỏ rơi em, xin anh đấy."
Tôi hơi khựng lại, Cố Tranh rất hiếm khi gọi thẳng tên tôi, cậu chỉ làm vậy những lúc tức gi/ận.
Lần gần nhất cậu gọi tên tôi là khi tôi vì muốn giành lấy hợp đồng mà uống rư/ợu đến mức xuất huyết dạ dày.
Tôi không dám cho cậu một lời hứa chắc chắn.
Đêm đó cậu ôm ch/ặt lấy tôi không chịu buông, hai chúng tôi lại cùng nằm trên chiếc giường cũ nhỏ hẹp kia.
Tôi không hỏi hôm nay cậu làm sao, đứa trẻ đã lớn rồi, có những điều cậu không muốn nói thì tôi cũng chẳng cần phải gặng hỏi làm gì.
Hơn nữa, Cố Tranh vốn dĩ đâu phải là một đứa trẻ bình thường.
09
Cố Tranh đã tròn 18 tuổi.
Mấy ngày nay tôi cứ suy nghĩ mãi xem nên tặng cậu món quà gì.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn chẳng có ý tưởng nào. Đứa trẻ này lúc nào cũng chỉ nói những gì cậu muốn nói, thể hiện những gì cậu muốn thể hiện, nên tôi thực sự không biết tặng gì mới hợp ý cậu. Thế là tôi trực tiếp hỏi cậu muốn gì.
Cậu dùng đôi mắt xinh đẹp ấy chằm chằm nhìn tôi hồi lâu, rồi chậm rãi bước đến trước mặt tôi, vươn tay vuốt ve đôi lông mày và mắt tôi.
"Muốn anh.
"Chỉ muốn mỗi mình anh thôi, muốn đ/è anh lên chiếc giường đó, nhìn anh vì em mà suy sụp, r/un r/ẩy.
"Anh đâu có biết, những lúc ngủ cùng anh, em đã phải nhẫn nại khổ sở đến mức nào.
"Anh ơi, anh trong giấc mơ của em ngoan lắm, mềm mại lắm, sao anh ngoài đời mấy ngày nay lúc nào cũng lạnh nhạt với em thế.
"Anh ơi, em sắp phát đi/ên mất rồi."
Cậu thốt ra từng câu từng chữ khiến tôi kinh hãi đến r/un r/ẩy cả người, quay đầu định bỏ chạy.
Thế nhưng lại bị cậu trói ch/ặt không thể nhúc nhích.
Hơi thở nóng hổi của cậu phả vào mặt tôi, nụ hôn nồng ch/áy chiếm đoạt đôi môi khiến tôi hoàn toàn tan vỡ.
Tà áo sơ mi bị vén lên, bàn tay to lớn không ngừng mần mò ở những khu vực nguy hiểm.
Cố Tranh ghé sát tai tôi thì thầm: "Quà sinh nhật, trao anh cho em có được không?"
10
Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy cậu ra, dập tắt ngọn lửa đang bùng ch/áy dữ dội.
Tôi bỏ chạy thục mạng ra khỏi nhà. Cố Tranh chìm trong bóng tối, sự cố chấp và đi/ên lo/ạn trong mắt cậu như muốn nuốt chửng lấy tôi.
Tôi thừa nhận tâm trí mình đã rối bời. Nhịp tim đ/ập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngựk đang tố cáo tôi cũng là một kẻ phóng hỏa.
Tình cảm tôi dành cho Cố Tranh vốn dĩ chẳng hề trong sáng.
Tôi bị giằng x/é dữ dội, lý trí bảo tôi không thể ở bên cậu, nhưng trái tim lại gào x/é rằng tôi đã yêu cậu rồi.
Tôi thích cảm giác cậu đứng ở cửa đợi tôi, thích đôi mắt sáng long lóng ấy, thích những chuyện vặt vảnh cậu lải nhải mỗi ngày, thích cả ngọn đèn nhỏ cậu luôn để lại cho tôi mỗi đêm...
Cậu khiến tôi cảm thấy bản thân mình được cần đến.
Tôi tìm một nơi ngồi xuống, bàn tay r/un r/ẩy lấy ra một điếu th/uốc, nhưng bên tai lại văng vẳng giọng nói gi/ận dữ của Cố Tranh: "Trần Hòa Sênh, anh không cần sức khỏe nữa đúng không, suốt ngày hút hút hút."
Tôi ngậm điếu th/uốc hứng gió lạnh suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn không châm lửa.
Mở điện thoại tìm đến tin nhắn ấy, bàn tay tôi run run gõ lời hồi đáp: [Chào bà Cố, tôi đồng ý rồi.]
Chương 6
Chương 1
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook