Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta bắt đầu nói dối không chớp mắt: "Trước đây ta có giấu ít đồ trong cung, muốn quay lại lấy."
Hoắc Vô Lan bật cười, véo nhẹ vào cái má bánh bao của ta: "Đồ hám tiền!"
Cảm giác hơi đ/au nơi gò má khiến ta chẳng nỡ xoa dịu. Ta tham luyến tất cả những cảm giác mà Hoắc Vô Lan mang lại, nếu cuối cùng mọi thứ đều phải biến mất, ta nguyện ý để nỗi đ/au này kéo dài thêm một chút.
Hoắc Vô Lan vẫn không muốn ta vào cung, hắn sợ ta bị kẻ x/ấu trả th/ù, liền nghiêm giọng: "Đệ giấu đồ ở đâu? Để ta đi lấy thay cho."
Ta đáp: "Đối diện viên gạch thứ một trăm mười lăm của bức tường hậu cung, cây cổ thụ thứ ba tính từ hướng Tây đi tiếp tám mươi tám bước, chỗ đất dưới cái hố xí bỏ hoang ấy."
Hoắc Vô Lan: "..."
Cuối cùng, ta vẫn chui tọt vào trong xe ngựa của Hoắc Vô Lan để cùng hắn vào cung.
Ánh bình minh vừa ló dạng, cung nhân vừa đ.á.n.h trống báo canh năm, giờ thượng triều đã tới. Hoắc Vô Lan xuống xe trước, không quên dặn đi dặn lại bảo ta phải cẩn thận. Ta xuống xe ở một nơi hẻo lánh, rồi lén lút né tránh lính canh, lẻn tới tẩm cung của Hoàng đế.
Lúc thượng triều là lúc canh phòng ở đây lỏng lẻo nhất. Thật quá thích hợp để... Tìm. Th/uốc. Giải!
Ta thay bộ đồng phục làm việc cũ, mang theo hỏa chiết (mồi lửa) và than củi lẻn vào tẩm cung. Chỉ một lát sau, khói m/ù đã bốc lên nghi ngút bên trong. Ta quệt than đầy mặt, lao ra cửa hô hoán với lính canh: "Ch/áy rồi! Ngươi mau đi báo tin đi, để ta ở lại dập lửa!"
Chắc là sợ bị th/iêu c.h.ế.t, tên lính canh chạy nhanh như bay. Ta quay lại tẩm cung, lục tìm dưới gối Hoàng đế thấy hai bình th/uốc, một xanh một trắng. Chắc chắn trong đó có t.h.u.ố.c giải! Còn là bình nào ư? Chỉ đành mang cả hai về nếm thử vậy.
Chạy về đến Vương phủ, ta đóng ch/ặt cửa bắt đầu thử th/uốc. Trong bình sứ trắng là những viên t.h.u.ố.c màu đen. Ta bỏ một viên vào miệng.
Phỉ! Đắng ngắt!
Trong bình sứ xanh là những viên t.h.u.ố.c màu đỏ. Hừm... Ngọt lịm! Hay là ăn thêm viên nữa nhỉ?
Cổ đ/ộc có giải được không thì ta chưa thể kiểm chứng, nhưng chỉ một lát sau, toàn thân ta bắt đầu nóng bừng rạo rực.
Hoắc Vô Lan đẩy cửa bước vào, đ/ập vào mắt hắn là hình ảnh ta đang y phục xộc xệch, lăn lộn trên giường. Hắn hớt hải ôm chầm lấy ta: "Đông Thanh, đệ sao thế này?!"
Ta nhìn chằm chằm Hoắc Vô Lan, đôi mắt sáng rực như phát quang. Mũi bỗng nóng lên, một dòng m.á.u đỏ tươi chảy ra. Ta dùng ống tay áo quệt ngang, rồi trực tiếp nhào tới vồ ngã Hoắc Vô Lan. Vừa lo/ạn xạ vạch áo hắn, ta vừa gào thét bất chấp sống c.h.ế.t: "Cho ta mười tên Hoắc Vô Lan, bây giờ ta mạnh đến đ/áng s/ợ!"
Chỉ trong chớp mắt, Hoắc Vô Lan đã xoay người ép ta dưới thân. Lồng n.g.ự.c hắn phanh rộng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: "Mười tên sao? Là đệ nói đấy nhé."
Chẳng kịp suy nghĩ thêm gì nữa, ý thức của ta như con thuyền nhỏ trôi dạt giữa biển khơi, bị những con sóng dữ dội xô đẩy hết đợt này đến đợt khác, chẳng bao giờ có thể cập bến được nữa.
Khi bình minh hé rạng, ta bám ch/ặt lấy cánh tay Hoắc Vô Lan, vừa khóc vừa m/ắng: "Hu hu hu... Tên cẩu Hoàng đế già mà mất nết... Thứ hắn giấu mẹ nó lại là Xuân Dược!"
10.
Lúc tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau. Ta mở mắt, cảm thấy toàn thân như bị nghiền qua nghiền lại cả chục lần.
"Tỉnh rồi à?" Hoắc Vô Lan ngồi bên giường, đưa nước ấm tới tận miệng cho ta.
Ta nuốt xuống, uể oải nói: "Hoắc Vô Lan... huynh không phải người."
Hắn khẽ cười, ra vẻ vô tội: "Rõ ràng là ta làm theo yêu cầu của đệ mà. Mười lần, không thiếu lần nào."
Cái tên này từ khi đưa ta về phủ dường như đã phá bỏ phong ấn gì đó, lời lẽ l/ưu m/a/nh nói ra còn trôi chảy hơn cả ta. Ta nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vất vả xoay người lại, không thèm nhìn hắn.
Hoắc Vô Lan khẽ thở dài, dịu giọng: "Sáng nay, Hoàng thượng đã tr/a t/ấn dã man tất cả cung nhân trong tẩm cung. Bởi vì, hắn đã mất một món đồ rất quan trọng."
Ta chậm rãi xoay người lại, nhưng không dám nhìn vào mắt hắn: "Ta lấy đấy."
Hoắc Vô Lan: "Cái gì?"
Ta lấy hai bình sứ dưới gối ra: "Th/uốc."
Sắc mặt Hoắc Vô Lan bỗng trở nên nghiêm trọng. Hắn nhận lấy rồi hỏi: "Hai bình? Nếu một loại là Xuân Dược, thì loại kia là gì?"
Ta im lặng. Hắn cúi xuống nắm ch/ặt vai ta, nghiêm túc nói: "Đông Thanh, đệ có chuyện giấu ta."
Ta không chống đỡ nổi ánh mắt ấy, đành khai hết mọi chuyện: "Hoàng thượng hạ Cổ đ/ộc với ta, hôm qua ta lẻn vào tẩm cung là để tr/ộm t.h.u.ố.c giải."
Hoắc Vô Lan chấn động dữ dội: "Cổ đ/ộc?!"
Ta gật đầu, cười xòa ra vẻ không sao: "Đừng lo, ta uống cả hai loại rồi, có lẽ đ/ộc đã giải rồi cũng nên…"
"Ta không cần 'có lẽ'!" Gân xanh trên trán Hoắc Vô Lan gi/ật liên hồi, hốc mắt đỏ hoe trong phút chốc. Hắn nghiến răng: "Nếu cả hai bình này đều không phải t.h.u.ố.c giải của đệ thì sao?!"
Ta cúi đầu, cố gắng kìm nén giọng nói đang r/un r/ẩy: "Thì mười ngày sau, tiểu gia đây đi nơi khác tiêu d.a.o khoái lạc thôi..."
Khi một giọt nước mắt rơi xuống xươ/ng quai xanh, ta mới ngước mắt lên. Hai đôi mắt đẫm lệ chạm nhau, m.ô.n.g lung nhòe nhoẹt. Hoắc Vô Lan hít một hơi thật sâu, gắt gao ôm ta vào lòng: "Chuyện lớn như vậy mà đệ dám giấu ta. Thẩm Đông Thanh, đệ không có lương tâm."
Nói xong, hắn đột ngột đứng dậy đi ra ngoài, bỏ lại mình ta ngẩn ngơ giữa gió lộng. Đây là... gi/ận rồi sao?!
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook