Kim Chủ Mất Trí Nhớ

Kim Chủ Mất Trí Nhớ

Chương 10

14/10/2025 18:14

Triệu Hựu An vội vàng thu lại nụ cười, vẻ mặt đầy bí ẩn nói: "Không sao, anh không cần quan tâm."

"Cậu tưởng tôi muốn quan tâm? Đừng có nhìn tôi như thế, trông gh/ê quá."

Trên sân khấu vang lên tiếng đàn piano du dương, tôi liếc mắt nhìn qua rồi đờ người.

Sau cây đàn dương cầm là một thanh niên mặc bộ vest đuôi tôm trắng muốt - Là Lâm Lạc Hi!

Cậu ta đang dập dờn những ngón tay điêu luyện trên phím đàn, chìm đắm trong bản nhạc.

Chắc là được chủ nhà mời tới, Lâm Lạc Hi vốn là nghệ sĩ piano khá nổi tiếng.

Tôi chợt nhớ câu thoại kinh điển của Lâm muội muội: "Biết trước hắn tới thì em đã không đến."

Tôi vô thức nhìn về phía Triệu Hựu An, hắn đang cúi đầu lướt điện thoại, góc miệng vẫn cong lên nụ cười. Hình như tôi hiểu ra rồi, hắn biết Lâm Lạc Hi cũng ở đây nên mới vui như hoa nở sao? Thật là buồn cười.

Lâm Lạc Hi chơi xong mấy bản nhạc liền rời sân khấu, MC lên điều hành chương trình.

Tôi ăn uống no nê đứng dậy định đi thì bị Triệu Hựu An kéo lại.

"Đi đâu đấy?"

Tôi nói bừa: "Đi vệ sinh."

Triệu Hựu An mới buông tay ra.

Rời khỏi hội trường, tôi thẳng tiến đến bãi đỗ xe. Khi đi qua đại sảnh tầng một, ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở chiếc cầu thang hình chữ Y.

Hình như chính từ đây tôi đã ngã xuống.

Những mảnh ký ức vụn vặt lóe lên trong đầu. Tôi vừa xem điện thoại vừa bước xuống cầu thang, trên màn hình là cuộc gọi video từ Lâm Lạc Hi.

Trong khung hình là Triệu Hựu An đang lái xe, hình như họ đang trao đổi điều gì đó.

Nghe xong, cả trái tim tôi như bị x/é nát.

Tôi không muốn nhớ lại đoạn này, đang đờ đẫn nhìn cầu thang thì có nhân viên mặc đồng phục tiến lại gần: "Tiêu tiên sinh, Hà quản lý có việc muốn bàn, mời anh đến phòng nghỉ một chút..."

"Ừ, tôi đi xem sao."

Không nghi ngờ gì, tôi một mình đến phòng nghỉ.

Bước vào nhưng không thấy bóng dáng Hà quản lý đâu.

"Lão Hà? Có ai không?" Vừa gọi tôi vừa lấy điện thoại định gọi cho anh ta.

Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh phả sau gáy, tiếp theo là cảm giác đ/au nhói ở cổ.

Tôi gi/ật mình, phản xạ đ/ấm ra phía sau.

Một bóng người bị trúng đò/n, điện thoại tôi cũng rơi xuống sàn.

Kẻ đó ôm má đứng dậy, tôi nhìn kỹ thì ra–

Lâm Lạc Hi?

Trên tay cậu ta rơi ra một ống tiêm, vừa rồi chính là thứ này đ/âm vào tôi!

Tôi trợn mắt khó tin, ôm cổ hét lên: "Lâm Lạc Hi, cậu đang giở trò gì vậy?"

Lâm Lạc Hi phát ra tiếng cười trầm thấp đ/áng s/ợ: "Ha ha ha... Dịch Hiên ca, anh thật dễ lừa quá mà..."

Tôi chợt hiểu ra.

"Là cậu lừa tôi đến đây? Đúng là đi/ên rồi!"

Vừa nhấc chân định đi, đột nhiên cả trời đất quay cuồ/ng. Toàn thân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì ngã.

Lâm Lạc Hi xông tới đỡ lấy tôi: "Anh Dịch Hiên, chóng mặt sao? Có khó chịu không?"

Tôi nhận ra triệu chứng này liên quan đến ống tiêm, khó nhọc đẩy cậu ta ra: "Cậu... đã làm gì tôi...?"

Lâm Lạc Hi cưỡng ép ôm lấy tôi, đặt tôi nằm lên sofa rồi khóa trái cửa phòng nghỉ.

Ngựk tôi nghẹn lại, khó thở, toàn thân không còn chút sức lực.

Lâm Lạc Hi trèo lên người tôi, hai tay nâng mặt tôi.

Trong đôi mắt nâu sẫm của cậu ta phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của tôi.

"Anh Dịch Hiên, em xin lỗi... Em không muốn như vậy đâu... Nhưng ai bảo anh không chịu nhìn em..." Cậu ta lẩm bẩm với vẻ mặt đi/ên cuồ/ng và ám ảnh, trông rất không bình thường.

"Lâm Lạc..."

Tôi vừa mở miệng, Lâm Lạc Hi đột ngột cúi xuống hôn tôi.

Tôi hít một hơi đ/ứt quãng, hai mắt trợn tròn.

Danh sách chương

5 chương
14/10/2025 18:14
0
14/10/2025 18:13
0
14/10/2025 18:14
0
14/10/2025 18:13
0
14/10/2025 18:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Cha dượng tái hôn rồi gạch tên cô khỏi công ty gia tộc, sau khi truy vết mười bảy khoản thanh toán, cô mới phát hiện ra một công ty ma đứng tên mẹ kế.

Chương 12

9 phút

Công ty cáo buộc cô làm lộ danh sách khách hàng, nhưng sau khi trích xuất hai mươi ba email, cô mới bàng hoàng phát hiện sếp mình đã bán dữ liệu cho đối thủ từ lâu.

Chương 12

15 phút

Mẹ mắc chứng mất trí, ngày nào cũng bảo có người đến đòi tiền thuê nhà. Cho đến khi cô mở chiếc hộp sắt dưới gầm giường, mới phát hiện ra tờ hợp đồng thuê nhà cha đã giấu suốt hai mươi năm.

Chương 11

21 phút

Đêm trước ngày cưới con gái, chồng lấy của hồi môn đi mua nhà cho em trai, cô kiểm tra giấy tờ mới bàng hoàng phát hiện mình đã trở thành người đồng vay nợ.

Chương 12

23 phút

Mẹ mất để lại sáu cuốn sổ, anh trai khăng khăng bà chẳng bỏ ra xu nào, mãi đến trang cuối cô mới thấy biên lai cha cất giấu.

Chương 11

25 phút

Công ty sắp phá sản, cô bỗng nhận được 21 khoản tiền tăng ca, kiểm tra lại dữ liệu ra vào mới hay cấp trên đã đổ hết trách nhiệm lên đầu mình.

Chương 12

27 phút

Mẹ nằm viện, giao nhà cũ cho em trai; cô lật lại cuốn sổ chăm sóc 15 năm mới bàng hoàng phát hiện tên mình đã bị đem đi thế chấp vay nợ

Chương 12

30 phút

Hồ sơ gió: Bí mật bị cắt xén

Chương 11

32 phút
Bình luận
Báo chương xấu