Độ Hảo Cảm Của Kẻ Thù Cứ Tăng?

Độ Hảo Cảm Của Kẻ Thù Cứ Tăng?

Chương 6

23/01/2025 16:37

Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, từ hôm đó trở đi, Cố Nguyên có vẻ hơi khác lạ.

Cho dù tôi có khiêu khích thế nào, cậu ta cũng chỉ cười cười, chỉ số cảm xúc không những không giảm mà còn tăng.

Cũng khiến tôi khó xử đấy.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, diễn đàn trường học lại có sự thay đổi 180 độ.

Lần này là bài đăng chính thức của nhà trường, vì tin đồn trước đó lan truyền rộng rãi, ảnh hưởng lớn, nên trường đã đặc biệt đăng bài đính chính.

Sau khi nhà trường so sánh các đề tài được thảo luận nhiều trước đó, phát hiện ra chỉ là tên đề tài giống nhau, còn hướng nghiên c/ứu hoàn toàn khác biệt, mong các bạn sinh viên thảo luận lý trí, có cái nhìn đúng đắn.

Bài đăng chính thức luôn được ghim trên đầu diễn đàn.

Mọi người trên diễn đàn thi nhau xin lỗi Cố Nguyên, cũng có một số người không cam lòng, điê n cuồ/ng tag chủ thớt đăng bài viết dài bịa đ ặt kia ra giải thích, nhưng đối phương đã xóa tài khoản từ lâu.

Nhìn là biết có kẻ cố tình giở t rò rồi.

Vở kịch ồn ào này nhanh chóng hạ màn.

Tuy nhiên, dường như nó chẳng ảnh hưởng gì đến Cố Nguyên.

Mấy ngày nay, chỉ số cảm xúc của cậu ta vẫn ở mức cao, còn tôi thì chẳng có thời gian để ý đến mấy chuyện này, bởi vì sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi.

Kỳ thi cuối kỳ của trường tôi nổi tiếng là "hành x/ác", đề khó đã đành, nếu chẳng may trượt thì cả kỳ nghỉ cũng chẳng yên ổn.

Bị Cố Nguyên lấn át suốt ngày, tôi suýt thì quên mất mình học cũng không tệ, nếu không thì làm sao thi cùng trường với cậu ta được.

Tuy rằng đại học có thoải mái hơn một chút, nhưng nếu cố gắng ôn tập thêm chút nữa thì chắc là không có vấn đề gì.

Rồi vào lúc 8 giờ rưỡi sáng hôm sau, tôi chìm vào trầm tư trong thư viện chật kín người.

Mặc dù tôi dậy hơi muộn thật, nhưng mấy người này cũng đến sớm quá đấy chứ.

Nghĩ đến Trình Vũ đang ngáy như sấm trong ký túc xá, tôi cắn răng, bắt đầu tìm chỗ trống từng tầng một.

Lên đến tầng năm, tôi nhìn thấy Cố Nguyên đang ngồi cùng bàn với chiếc balo của mình.

Tôi rất tự nhiên ôm balo của cậu ta lên, sau đó ngồi xuống.

Cậu ta cũng rất quen thuộc liếc nhìn tôi với vẻ mặt bình thản rồi tiếp tục đọc sách.

Cạch một tiếng, ổ khóa thuộc tính của cậu ta hình như lại mở ra.

Tôi đưa tay trái chống cằm, có chút tò mò lần này sẽ mở khóa được gì đây.

Chỉ số tập trung: 100

Hay lắm, hóa ra thật sự có người có thể toàn tâm toàn ý tập trung làm một việc.

Có lẽ là do tôi nhìn cậu ta quá lâu, cậu ta khó hiểu quay sang nhìn tôi.

Tôi khẽ ho một tiếng, xua tay ra hiệu không có việc gì.

Ánh mắt cậu ta lại trở về với quyển sách, nhưng chỉ số tập trung lại tụt dốc không phanh.

Nói sao nhỉ, t ụt đến mức tôi cảm thấy có lẽ cậu ta nhận ra từng chữ một nhưng khi ghép lại với nhau thì không thể hiểu nổi.

Dù sao thì nửa ngày rồi cũng không lật trang, tai cũng phủ lên một tầng đỏ ửng.

Bỗng nhiên cảm thấy Cố Nguyên lúc không công kích người khác trông cũng khá đáng yêu.

Bị suy nghĩ này dọa s ợ, tôi vội vàng cầm lấy sách toán cao cấp.

Học! Học! Ng/u dốt khiến người ta mê muội! Kiến thức khiến người ta tỉnh táo!

Rồi sau một tuần tỉnh táo, tôi cảm thấy mật độ kiến thức quá cao, có chút choáng váng.

"Không phải chứ Lâm Trì, mới học có mấy ngày đã không chịu nổi rồi à?"

Lâu lắm rồi không nghe thấy Cố Nguyên mỉa m ai, đột nhiên nghe lại thấy cũng mới mẻ.

"Tớ thì đã ôn tập xong từ lâu rồi."

Một câu nói nhẹ tênh của cậu ta, suýt chút nữa cuốn bay tôi đi.

"Cậu giỏi, cậu đỉnh."

Tôi lại nhớ về nỗi s ợ bị Cố Nguyên áp đảo suốt ba năm cấp ba.

Lúc đó tôi rất hiếu thắng, luôn nghĩ mình có thể vượt qua Cố Nguyên.

Cậu ta dậy sớm đọc sách, tôi thức khuya học bài, cậu ta chạy bộ buổi sáng, tôi chạy bộ buổi tối, cuối tuần cậu ta đến thư viện tiếp tục đọc sách, tôi trốn trong ký túc xá lén làm bài tập.

Liên tục một tháng, tôi tiến bộ vượt bậc, trở thành người đứng thứ hai toàn khối.

Rồi tôi có chút không trụ nổi nữa.

Mỗi lúc như vậy cậu ta lại dùng ánh mắt này nhìn tôi.

Như thể đang nói, Lâm Trì, tớ biết cậu vĩnh viễn không thể vượt qua tớ.

Trong lòng tôi lại bùng lên một ngọn lửa gi/ận vô danh, thúc đẩy tôi học thêm một thời gian nữa.

Lúc đó tôi thậm chí còn hơi s ợ gặp Cố Nguyên.

Tôi cứ bị lòng hiếu thắng với cậu ta dẫn dắt, loạng choạng bước qua năm cuối cấp.

Điều đ/áng s/ợ ở Cố Nguyên là cậu ta có thể dựa vào ý chí của mình, luôn phấn đấu cho đến tận bây giờ.

Tôi thường nghĩ, Cố Nguyên xứng đáng được đến tất cả những nơi rực rỡ nhất.

Danh sách chương

5 chương
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi xưởng áo mưa lâu đời ở Nghi Lan ngừng hoạt động, cô cùng cựu cán bộ công đoàn đã truy tìm mười hai cuốn sổ kiểm định chống thấm bị đánh tráo.

Chương 12

1 phút

Trước khi trạm vận chuyển Đào Viên giải thể, cô cùng gã tài xế ca đêm đã truy tìm mười hai tờ phiếu điểm danh tai nạn lao động bị sửa đổi.

Chương 12

4 phút

Trước ngày đóng cửa tiệm cơ khí của lão nông ở Chương Hóa, ông cùng người học trò cũ truy tìm mười hai phiếu bảo hành bị đánh tráo.

Chương 11

6 phút

Trước khi gánh hát rối cổ Vân Lâm giải tán, ông cùng sư đệ bất hòa đi truy tìm một con rối cứu hỏa bị đổi tên.

Chương 13

8 phút

Trước khi xưởng gỗ cổ Chiayi chuyển mình, cô cùng dì truy tìm mười hai thanh xà gỗ bách bị đánh tráo nhãn hiệu tại trường học

Chương 12

10 phút

Dự đám cưới con gái, tôi dùng mắt âm dương nhìn thấy hồn phách nó

Chương 9

13 phút

Bạn trai quyền vương cầu hôn tôi bằng lon nước ngọt, tôi thu hồi dị năng khiến anh ta hối hận không kịp

Chương 7

15 phút

Chiếc ghế massage không cánh mà bay

Chương 7

16 phút
Bình luận
Báo chương xấu