Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cẩn thận bò lại gần giường Lý Tuyết lắng nghe, đúng là tiếng khóc của cô ấy.
Tôi nhắn vào nhóm nhỏ: [Đúng là Lý Tuyết đang khóc.]
Vương Tư Tư: [Giữa đêm hôm thế này, cô ấy khóc cái gì vậy? Suýt nữa là tớ đứng tim mất...]
Tống Tử Nghệ liều mình khẽ gọi: "Lý Tuyết?"
Nhưng tiếng khóc nức nở sau tấm màn đen vẫn tiếp diễn, thậm chí càng to hơn như không nghe thấy gì.
Thấy Lý Tuyết không phản ứng, Tống Tử Nghệ liền tag tôi trong nhóm:
[Từ Ninh, hay là cậu lại xem thử đi, biết đâu cô ấy gặp á/c mộng. Cứ khóc mãi thế này không ổn đâu...]
Tôi: [Tớ... tớ cũng không dám đâu. Hay... hay cả ba đứa mình cùng sang?]
Tống Tử Nghệ: [Được! Tư Tư, xuống giường đi!]
Ba đứa chúng tôi rón rén bò đến chỗ giường Lý Tuyết như bọn tr/ộm, tiếng nức nở vẫn văng vẳng bên tai.
Vương Tư Tư rụt rè đứng phía sau, tôi và Tống Tử Nghệ liều lĩnh kéo tấm màn đen kịt ra.
Đúng lúc ấy, tiếng khóc cũng khựng lại.
Lý Tuyết ngồi thẳng giữa giường, tóc xõa che kín mặt. Cảnh tượng ấy y hệt như x/á/c ch*t trong linh đường bỗng nhiên ngồi dậy...
"Lý Tuyết, cậu không sao chứ?" Tôi dè dặt hỏi.
Cô ấy vén tóc lộ ra khuôn mặt đẫm nước mắt, quả thực vừa khóc xong, chỉ có điều nước da tái nhợt đến rợn người.
"Tớ không sao, làm phiền mọi người rồi... Xin lỗi..."
Tống Tử Nghệ sốt ruột: "Sao giữa đêm cậu lại khóc thảm thiết thế? Bọn tớ suýt ch*t khiếp đấy!"
Lý Tuyết lau vội nước mắt: "Chẳng có gì đâu. Chỉ là nghĩ ba năm chúng ta sống cùng nhau vui vẻ thế này, chỉ vì tớ đổi tấm màn mới mà mọi chuyện rắc rối thế. Ba cậu hình như cô lập tớ, tớ tủi thân quá nên mới khóc..."
Tôi vội bật đèn lấy khăn giấy đưa cô ấy lau mặt.
"Làm gì có chuyện cô lập, cậu đa nghi rồi. Ngay từ đầu cũng chẳng có mâu thuẫn gì to t/át, hôm qua bọn tớ nói hơi quá lời. Cậu nói đúng, treo màn thế nào là quyền của cậu. Đừng khóc nữa, không phải đã hứa bốn đứa mình mãi mãi bên nhau sao?"
Tống Tử Nghệ và Vương Tư Tư cũng vào hùa an ủi, cuối cùng cũng dỗ được cô ấy nín khóc.
Nghĩ kỹ lại, bốn đứa chúng tôi vốn rất thân thiết, ba năm đại học hầu như ăn cùng ngồi cùng, hiếm khi xích mích. Cả phòng kết được tình bạn thế này không dễ, lẽ nào vì một tấm màn mà rạn nứt?
Trước khi ngủ, Tống Tử Nghệ giải tán luôn nhóm chat nhỏ.
Sáng hôm sau thức dậy, trời nắng chói chang, tâm trạng tôi vô cùng thoải mái.
Mọi người xuống giường vệ sinh cá nhân, tôi đặc biệt rủ cả đám đi ăn sáng ở căng tin để hàn gắn chút bất hòa hôm qua.
Dù đã vào hè nhưng trường vẫn mở một quầy ăn cho sinh viên ở lại, đỡ phải ăn đồ mang về suốt.
Thế nhưng khi cả bọn đã chỉnh tề trang phục, Lý Tuyết vẫn co ro trong tấm màn đen không chịu xuống.
"Lý Tuyết, sao cậu vẫn trên giường thế? Không phải hẹn cùng đi ăn sáng rồi sao?"
"Đúng rồi, xuống ngay đi, chỉ thiếu mình cậu đấy!"
Nhưng Lý Tuyết vẫn ngồi bất động trong màn, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn ánh nắng bên ngoài rồi ấp úng:
"Tớ không đi đâu. Đêm qua ngủ không ngon, người mệt lả. Các cậu đi đi, mang phần về cho tớ là được."
Tống Tử Nghệ h/ồn nhiên kéo tay cô ấy: "Thôi nào, xuống đi chứ! Đi dạo một lát là hết mệt ngay ấy mà!"
Vương Tư Tư cũng gật đầu: "Ừ, nhìn nắng đẹp thế kia, phơi nắng mới có sức chứ!"
Nhưng Lý Tuyết đột ngột gi/ật tay lại, giọng đanh lại:
"Đã bảo là tớ không khỏe! Không khỏe! Thật sự không muốn đi! Đừng có cưỡng ép người khác!"
Chương 21
Chương 67: Mượn xác hoàn hồn
Chương 17
Chương 7
8 - END
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook