Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Đừng Quay Lại!!!”
Trương Đại Sơn bị tôi gọi gi/ật lại, chưa kịp định thần thì tôi đã hét tiếp: “Nín thở ngay, đừng hít thở!!!”
Gương mặt Trương Đại Sơn hiện lên vẻ bối rối, anh ta định mở miệng hỏi han điều gì đó.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, anh ta đã cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một ly.
Bởi từ màn hình livestream trước mặt, anh ta đã nhìn thấy cảnh tượng phía sau lưng mình.
Một bóng hình màu đỏ rực đang đứng sững bên cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn dán ch/ặt vào anh ta.
Cảnh tượng q/uỷ dị này không chỉ khiến Trương Đại Sơn h/ồn siêu phách lạc, mà khán giả livestream cũng khiếp đảm thất thanh.
“(439) ABA ABA ABgJABA) .”
“Khán giả có cần nín thở không???”
“Làm sao giờ? Tôi cũng không dám thở nữa!”
“Toang rồi, thành phố S chỗ nào có quán net thâu đêm không? Tối nay tôi không dám ngủ một mình đâu!”
“Người đứng ngoài kia không phải là mẹ Trương Đại Sơn chứ???”
Tất cả mọi người đều nín thở, dán mắt vào bóng đỏ mờ ảo phía sau lưng Trương Đại Sơn.
Đột nhiên, bóng đỏ biến mất khỏi cửa sổ.
Trương Đại Sơn vừa định thở phào, thì một âm thanh k/inh h/oàng vang lên ngoài cửa: “Cạch, cạch”
Cánh cửa từ từ mở ra
Một x/á/c khô mặc đồ cưới đỏ chói, “bước” vào phòng.
Toàn thân x/á/c khô đỏ được tô vẽ bằng m/áu, các khớp xươ/ng đều bị đóng đinh gỗ nam dài 20cm khiến chân tay nó vặn vẹo quái dị.
Gương mặt già nua phủ đầy tử khí xanh đen, đôi mắt trắng dã lồi hẳn ra như sắp rơi khỏi hốc mắt.
X/á/c khô đỏ lục đục quanh phòng khách như đang tìm ki/ếm thứ gì đó.
“Con zombie này không nhìn thấy sao??”
“Hình như đúng rồi, zombie x/á/c định vị trí con người qua hơi thở!”
“Bảo sao Trương Đại Sơn đứng ngay trước mặt mà nó không thấy.”
Lúc này, hai chân Trương Đại Sơn run bần bật, anh ta bịt ch/ặt mũi miệng không dám lộ ra chút hơi thở nào.
Khoảnh khắc ấy, tất cả chúng tôi dường như bị mắc kẹt trong một khoảng thời gian ngưng đọng, mỗi giây trôi qua đều chậm rãi khủng khiếp.
Đúng lúc mặt Trương Đại Sơn đỏ bừng, mắt lồi hẳn, sắp không chịu nổi nữa thì x/á/c khô đỏ rốt cuộc cũng rời đi với những bước chân “cạch cạch”.
Đợi thêm một lúc, tôi mới báo Trương Đại Sơn có thể thở được rồi.
Trương Đại Sơn như sống lại, há mồm thở gấp từng hơi.
“Đó, đó là mẹ tôi”
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, lấp lánh nước, chẳng biết vì nín thở hay vì đ/au lòng.
Chương 4
Chương 9
Chương 16
Chương 8
Chương 19
Chương 7
Chương 18
Chương 20
Bình luận
Bình luận Facebook