Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TIỀN ÂM HÔN
- Chap 3
05.
Hôm đó vào buổi trưa, Quách Tân Nhuế nói rằng cô ta bị đ/au đầu, muốn ngủ một giấc cho ngon. Thế là cô ta kéo rèm cửa trong ký túc xá thật ch/ặt.
Rõ ràng là giữa trưa nắng gắt, vậy mà trong phòng lại tối đen như mực.
Cô ta chui vào trong chăn, trở mình liên tục. Miệng còn lẩm bẩm m/ắng Nhiếp Thiến Thiến: “Suốt ngày làm mấy chuyện thần thần q/uỷ quỷ, càng ngày càng giống cái đồ nhà quê ở cái trường này.”
Cô ta nằm tầng trên, còn Nhiếp Thiến Thiến ở dưới đất không biết đang lúi húi làm gì đó. Tôi mơ mơ màng màng nhắm mắt lại. Nghe thấy Nhiếp Thiến Thiến phát ra những ti/ếng r/ên rỉ lạ lùng.
“Cmm, bị đi/ên à? Có xong chưa hả?!” Quách Tân Nhuế nổi gi/ận, bật dậy kéo toạc rèm cửa sổ.
Tôi cũng theo đó mà ngồi dậy. Chỉ thấy ánh nắng từ bên ngoài tràn vào phòng. Gió từ điều hoà thổi lạnh buốt, khiến người ta nổi hết da gà.
Mà cơ thể của Nhiếp Thiến Thiến đang treo lủng lẳng dưới máy điều hoà, đung đưa qua lại.
Mắt mở to hết cỡ. Trên miệng vẫn giữ nguyên nụ cười kỳ quái q/uỷ dị.
Cô ấy đã tr e o c ổ tự kết liễu.
Quách Tân Nhuế h/oảng s/ợ đến nỗi trùm chăn kín đầu, hét ầm lên.
Tôi cũng lạnh toát cả người vì sợ.
Cơ thể Nhiếp Thiến Thiến lắc lư theo sợi dây, xoay tròn một cách chậm rãi. Nhưng con ngươi của cô ta vẫn trừng trừng nhìn về phía Quách Tân Nhuế.
Quách Tân Nhuế hét lên trong chăn: “Gọi cảnh sát đi! Gọi điện báo cảnh sát mau!”
Nhưng tôi đã bị dọa đến không thể nhúc nhích.
Lúc đó, tên chú rể m/a kia lại đang nằm đ/è trên chăn của Quách Tân Nhụy, lặng lẽ ôm lấy ta.
“Mẹ kiếp! Ai đ/è lên ng/ười bà đấy?! Cút ngay cho bà!!”
Tân lang m/a với nụ cười đ/áng s/ợ từ từ ngồi dậy. Hắn đưa một tay về phía Nhiếp Thiến Thiến.
Thân thể Nhiếp Thiến Thiến cứng đờ, cũng đưa một tay ra.
Hắn nắm lấy tay cô ta, rồi cả hai lơ lửng trôi ra khỏi ký túc xá.
Ngay sau đó, t.h.i t.h.ể của Nhiếp Thiến Thiến lập tức nhắm mắt lại, đầu gục xuống.
Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức gọi cảnh sát.
Quách Tân Nhụy kéo chăn ra, nhặt cái cốc nước bên cạnh rồi ném thẳng về phía tôi, “Bảo mày báo cảnh sát, mày không nghe thấy à? Mày còn dám bò lên người tao nữa, mày sợ thì đi c.h.ế.t đi! Mày muốn đ/è c.h.ế.t bà hả?!”
06.
Cánh cửa ký túc xá bị t.h.i t.h.ể Nhiếp Thiến Thiến chắn lại, không ai trong chúng tôi ra được.
Mười lăm phút sau, cảnh sát tới nơi. Cả giáo viên phụ trách và lãnh đạo nhà trường cũng đến.
Giáo viên liên tục thở dài: “Haiz, sao con bé lại nghĩ quẩn thế này cơ chứ…”
Cảnh sát hỏi: “Có chuyện gì bất thường xảy ra không?”
Giáo viên đẩy kính, đáp: “Ba mẹ của Nhiếp Thiến Thiến vừa qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn xe. Có lẽ vì quá đ/au buồn nên con bé mới nghĩ quẩn.”
Mọi người xung quanh đều xôn xao tiếc nuối.
Chỉ có tôi biết, nếu thật sự là nghĩ quẩn thì… sao lại m/ua sẵn quần áo mới cho mình?
Cùng lúc đó, ba mẹ và chú của Quách Tân Nhuế cũng chạy đến.
“Ba ơi! Con sợ chế* khiếp rồi! Con không ở ký túc xá này nữa! Con muốn chuyển phòng!”
Nhưng không ngờ người chú lại siết ch/ặt cánh tay cô ta, nhỏ giọng nói: “Không được! Phòng ký túc này, con bắt buộc phải ở lại!” Ánh mắt ông ta lạnh lẽo liếc nhìn tôi.
Quách Tân Nhuế lo lắng tới mức sắp phát đi/ên: “Tại sao chứ? Con không ở nữa! Không ở nữa mà!”
Người chú quát lớn: “Đừng có làm lo/ạn! Trường này nhiều sinh viên như thế, sao có thể dễ dàng sắp xếp ký túc mới cho con được? Chú nói mày phải ở lại thì nhất định phải ở lại!”
Quách Tân Nhuế lập tức im bặt.
Sau khi cảnh sát đưa t.h.i t.h.ể Nhiếp Thiến Thiến đi, mọi người cũng lần lượt rời đi sau khi trấn an chúng tôi.
Giáo viên phụ trách nói đúng là ký túc xá đã hết chỗ, chỉ có thể để bọn tôi tiếp tục ở tạm chỗ này.
Người chú của Quách Tân Nhuế đ/á/nh giá tôi từ trên xuống dưới, rồi lặng lẽ kéo cô ta rời đi.
Vài ngày sau, trường tổ chức đại hội thể thao.
Quách Tân Nhuế chen chúc đến rá/ch cả đầu mới được chọn làm người cầm biển dẫn đoàn cho lớp.
Sáng hôm ấy, bỗng dưng cô ta ôm bụng kêu đ/au. Sau đó ném cho tôi một bộ váy màu đen nhỏ, “Cô đi thay tôi. Đây là trang phục hôm nay.”
Tôi xua tay lia lịa: “Tôi? Không được đâu, tôi chưa bao giờ…”
Chưa nói hết câu, cô ta đột ngột nhào đến, sắc mặt dữ tợn, quát: “Cô nhất định phải đi! Nghe rõ chưa? Cô phải đi!” Sau đó cô ta còn gọi điện cho giáo viên phụ trách, trình bày rõ sự việc.
Chỉ vài phút sau, giáo viên liền gọi cho tôi, hy vọng tôi có thể thay Quách Tân Nhuế đi cầm cờ.
Tôi cảm thấy rất khó hiểu, vì sao Quách Tân Nhuế - người luôn gh/ét tôi, lại tự nhiên nhường cơ hội được ra mặt thế này cho tôi?
Trong khi đám bạn thân của cô ta đâu phải ít, ai cũng ham được nổi bật.
Chẳng lẽ vì sợ bọn họ tranh giành, nên cố tình đẩy tôi ra làm vật thế thân?
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 14
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook