TÁM NĂM SAU, TRAI THẲNG QUAY LẠI THEO ĐUỔI TÔI

“Cậu đừng hết lần này đến lần khác x/é vết thương tôi đang cố chữa lành ra nữa được không?”

“Lâm Vũ là bạn cậu.”

“Tôi không phải sao?”

“Cậu thương tôi một chút được không?”

Cố Hải cứng họng.

Một lúc sau mới nói:

“Tôi cũng chỉ muốn cậu nguôi gi/ận.”

“Không thật sự muốn nó c.h.ế.t.”

Cậu ấy chắp tay.

“Quan Đường.”

“Coi như tôi c/ầu x/in cậu.”

“C/ứu ông nội tôi đi.”

Tôi suýt bật cười vì tức.

“Ông nội cậu thì cậu tự c/ứu.”

“Còn gửi nữa.”

“Tôi chặn cả cậu.”

Tôi tắt máy.

---

Đến kỳ nghỉ đông, tôi trở về nhà.

Khương Chi Hòa khóc lóc tìm tới.

“Quan Đường.”

“Cuối cùng cháu cũng về.”

“Mau sang xem Lâm Vũ đi.”

Tôi lập tức cau mày.

“Dì Khương.”

“Có chuyện gì?”

“Dì đừng khóc.”

Dì ngồi xuống.

“Trường gọi.”

“Nói Lâm Vũ không đi học.”

“Sắp bị đuổi.”

“Dì với bố nó tới trường.”

“Nhìn người nó… chẳng còn ra người.”

“Hỏi gì cũng không nói.”

“Bạn học chỉ bảo nó chia tay bạn gái.”

“Dì sợ nó xảy ra chuyện.”

“Đưa về.”

“Nhưng về nhà cũng không ăn.”

“Không ngủ.”

“Dì đưa đi bác sĩ hai lần.”

“Nó vẫn không nói.”

Khương Chi Hòa lau nước mắt.

“Dì chỉ nghĩ…”

“Cháu về rồi.”

“Cháu sang khuyên nó.”

“Từ nhỏ nó nghe cháu nhất.”

Tim tôi chợt trĩu.

Hóa ra Cố Hải không nói dối.

Tôi đi sang nhà bên.

Mở cửa phòng Lâm Vũ.

Đèn sáng.

Cậu nằm trên giường.

Nhắm mắt.

G/ầy đến mức tôi gần như không dám tin.

Mặt trắng như giấy.

Tôi ngồi xuống cạnh giường.

Nhìn cậu.

Trong khoảnh khắc, tôi như nhìn thấy bản thân ngày ấy.

Tôi đưa tay nắm lấy tay Lâm Vũ.

Khô.

Nóng.

“Lâm Vũ.”

Tôi gọi.

Rất lâu sau, cậu mới mở mắt.

Nhìn thấy tôi.

Ánh mắt lập tức thay đổi.

“Quan Đường…”

Nước mắt chậm rãi dâng lên.

“Tôi nhớ cậu lắm.”

Tim tôi co lại.

Tôi cố cười.

“Cậu làm gì mình thành thế này?”

Lâm Vũ nhìn tôi.

“Quan Đường.”

“Cậu không cần tôi nữa sao?”

Giọng cậu đầy tủi thân.

Tôi thở ra.

“Cậu lại làm gì thế?”

“Quan Đường.”

“Tôi sợ.”

“Tôi sợ sau này cậu không để ý đến tôi nữa.”

“Tôi phải làm sao?”

Tôi nhìn cậu.

“Lâm Vũ.”

“Tôi là cái thá gì mà có thể bắt cậu sống theo ý tôi?”

“Cậu cứ sống đời cậu.”

“Làm chuyện cậu muốn.”

“Thích người cậu muốn thích.”

“Tôi cũng đang ích kỷ lựa chọn không gặp cậu.”

Nước mắt Lâm Vũ rơi xuống gối.

“Nhưng người tôi thích chính là cậu.”

“Tôi biết sai.”

“Tôi không dám bắt cậu tha ngay.”

“Chỉ cần cho tôi một cơ hội.”

“Một cơ hội theo đuổi lại.”

“Bù đắp.”

Cậu cố ngồi dậy.

Ôm ch/ặt tôi.

“Quan Đường.”

“Tôi không thể không có cậu.”

“Cậu nhìn tôi thêm lần nữa.”

“Được không?”

Cơ thể cậu nóng đến bỏng.

Nhịp tim đ/ập rất nhanh.

Tôi không biết tại sao mọi thứ lại thành thế này.

Nếu ngày đó tôi không thích cậu.

Có phải tất cả đều không xảy ra?

Nước mắt tôi rơi xuống vai Lâm Vũ.

“Lâm Vũ.”

“Chúng ta cứ buông nhau ra trước.”

“Mỗi người sống cuộc sống của mình.”

“Không được sao?”

“Không.”

Cậu lập tức siết ch/ặt.

“Tôi không muốn.”

“Quan Đường.”

“Tôi không thể không có cậu.”

Cậu khóc.

Cả người run.

Rất lâu sau tôi mới kéo cậu ra.

“Lâm Vũ.”

“Cậu biết tôi từng thích cậu đến mức nào không?”

Cậu gật đầu.

“Tôi biết.”

“Nhưng bây giờ…”

Tôi nhìn vào mắt cậu.

“Tình yêu ấy không còn đủ để che hết tổn thương cậu gây ra.”

“Tôi cần thời gian.”

“Để vá lại.”

“Tôi không biết bao lâu.”

“Cũng không biết có vá được không.”

Lâm Vũ nhìn tôi.

Ánh mắt như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ.

Tay cậu từ từ buông.

Tôi nghẹn giọng.

“Nếu có một ngày…”

“Vết thương ấy lành.”

“Mà lúc đó cậu vẫn thích tôi.”

“Thì chúng ta ở bên nhau.”

“Nếu trong khoảng thời gian ấy…”

“Một trong hai yêu người khác.”

“Thì người kia chúc phúc.”

“Được không?”

Lâm Vũ khóc đến không thành tiếng.

Tôi cũng không biết chúng tôi đã làm sai điều gì.

Có lẽ chỉ là quá trẻ.

Quá ngây ngô.

Quá sợ hãi.

Tình cảm là thật.

Nhưng tổn thương cũng thật.

Chúng tôi đều phải lớn lên.

Có lẽ đến một ngày, Lâm Vũ có thể bình thản nhìn thẳng vào tình yêu của mình.

Còn tôi cũng có thể bình thản nhìn cậu.

Mà không còn đ/au.

---

Sau đó tôi không gặp Lâm Vũ nữa.

Tôi sang Úc làm sinh viên trao đổi.

Tốt nghiệp xong học tiếp hai năm.

Hoàn thành chương trình rồi được một công ty Trung Quốc tại Melbourne tuyển thẳng.

Chương 8:

Trong thời gian ấy, tôi từng về nhà một lần.

Nhưng Lâm Vũ đúng lúc đi công tác nước ngoài.

Khương Chi Hòa nói sau khi tốt nghiệp, cậu làm cho một công ty nước ngoài trong thành phố.

Tám năm trôi rất nhanh.

Tôi học.

Làm việc.

Bận đến mức nhiều ngày quên cả ăn.

Thỉnh thoảng vẫn nhận được thư từ Lâm Vũ.

Cậu kể công việc.

Cuộc sống.

Một bộ phim mới xem.

Tình hình của bố mẹ tôi.

Nhưng tôi chưa từng trả lời.

Có những đêm yên tĩnh, tôi vẫn nhớ chuyện cũ.

Nhưng dần dần, ký ức không còn khiến tôi đ/au.

Tôi đã tìm lại được chính mình.

Tự tin.

đ/ộc lập.

Bình thản.

Rồi tám năm sau, công ty điều tôi về nước.

---

Danh sách chương

3 chương
9
20/08/2026 22:57
0
8
20/08/2026 22:57
0
7
20/08/2026 22:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Đại Sư Huyền Học Xuống Núi Livestream Bói Toán

60

14 phút

Hàng xóm trộm đồ ăn của tôi rồi đánh tôi, tôi đáp trả khiến gia đình họ tan cửa nát nhà (Toàn văn)

Chương 6

15 phút

Xuyên Về Thập Niên 60: Giới Giải Trí Hồng Kông

30

16 phút

Chồng dùng con riêng hãm hại con gái, tôi dùng xác chết để phản đòn

Chương 5

17 phút

Bảy năm thâm tình hóa hư không, vị hôn phu đánh cắp ngọc bội cứu mạng của tôi tặng cho con gái bạch nguyệt quang

Chương 6

18 phút

Nữ Phụ Sửa Một Chữ, Cả Dàn Nhân Vật Sụp Đổ Thiết Lập

10

19 phút

Đêm trước hôn lễ, vị hôn phu xin tôi giấy phép ngoại tình (Toàn văn)

Chương 7

20 phút

Sau Khi Sống Lại, Cả Nhà Phát Điên Khi Nghe Tiếng Lòng Của Tôi

122

21 phút
Bình luận
Báo chương xấu