Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
3.
Hà Ngọc Chi đã là một kẻ phản diện ngay từ khi còn nhỏ.
Những đứa trẻ khác khi mười bốn tuổi, ở độ tuổi đẹp đẽ nhất, vô tư nhất, ngày ngày kẹp những chiếc trâm cài xinh đẹp, lấp lánh dưới ánh trăng, đi dạo, ngắm hoa.
Hà Ngọc Chi khi mười bốn tuổi đã đích thân gi*t ch*t kẻ đã gi*t hại gia đình mình.
Năm hắn mười một tuổi, phụ thân hắn là Hà Thành Tô đã bị đại thừa tướng Phong Việt vu oan h/ãm h/ại, bị gán tội danh phản quốc và cả gia đình chàng cũng bị gi*t ch*t.
Hà Ngọc Chi là người duy nhất còn sống, hắn không chỉ nhận kẻ th/ù gi*t hại gia đình mình là chủ nhân mà còn trà trộn dưới trướng Phong Việt suốt ba năm trời.
Cho đến khi Phong Việt bị hạ bệ, khi cha ta được lệnh giam giữ Phong Việt lại, ông ấy mới phát hiện ra rằng Phong Việt đã ch*t từ lâu rồi.
Ch*t một cách vô cùng bi thảm, bị mổ bụng, nội/ tạng tràn ra ngoài, mất quá nhiều m/áu mà ch*t.
Kẻ ra tay tà/n nh/ẫn như vậy ngồi thản nhiên ngay bên cạnh, toàn thân đầy m/áu, hắn không có bất kì biểu cảm gì khi thấy cha ta xông vào.
Hắn nhìn mọi người xung quanh như cách một con rắn đ/ộc đang rà soát lãnh thổ của nó, khiến mọi người dựng tóc gáy.
Ở tuổi mười bốn, Hà Ngọc Chi đã sử dụng cách thức tàn á/c như vậy để gi*t kẻ th/ù của mình.
Sự á/c đ/ộc có từ trong gân cốt của hắn.
Nhưng cha ta là một người đàn ông trọng tình nghĩa và có lẽ ông ấy không hề ngạc nhiên với điều đó.
Khi còn trẻ, ông ấy từng giữ chức phó tướng dưới trướng Hà Thành Tô, ông ấy và Hà Thành Tô được coi là bằng hữu vào sinh ra tử trên chiến trường.
Khi ông ấy biết tin tức về nhà họ Hà,cả nhà họ đã bị diệt khẩu.
Ông ấy vẫn luôn hối h/ận vì không thể giúp nhà họ Hà lật ngược bản án và bảo vệ đứa con duy nhất của nhà họ.
Khi ông ấy gặp được Hà Ngọc Chi, hắn ta đúng lúc ngã xuống và cha ta phát hiện ra sự thật rằng Hà Ngọc Chi vẫn chưa ch*t, đồng thời vẻ ngoài của chàng trai trẻ đó cũng giống hệt với người bạn cũ của ông một cách kỳ lạ.
Ông ấy đã che giấu sự thật rằng Hà Ngọc Chi đã gi*t người, làm giả cái ch*t Phong Việt là t* s*t và nhận Hà Ngọc Chi về làm con nuôi.
Ông ấy đã nuôi dạy đứa trẻ đó như con ruột của mình.
Ta nhỏ hơn Hà Ngọc Chi hai tuổi.
Đó là cái tuổi nổi lo/ạn và ta cũng thường bị cha ph/ạt khi phạm lỗi.
Lúc đó ta đã nghe lén cuộc nói chuyện của cha ta với những bằng hữu thân thiết của ông ấy.
Ta đã nghĩ rằng người mà cha ta muốn nhận nuôi là một con á/c q/uỷ giỏi mổ bụng và moi tim người.
Khi đó ta đã đọc quá nhiều sách cấm và thoại bản kì lạ, ta cảm thấy cha ta đã bị hắn ta mê hoặc đến mức thực sự muốn nhận hắn là con nuôi của mình.
Khi ấy ta còn nhỏ tuổi, không biết sợ hãi là gì, lại còn có nhiều tính cách bướng bỉnh, suốt ngày chỉ biết cầm thanh ki/ếm nhỏ rồi phá hoại hoa cỏ ở sân sau nhà.
Các binh lính trẻ tuổi dưới trướng cha ta đã dạy ta một chút võ thuật, và họ khen ngợi ta nhiều đến mức ta tưởng mình thực sự có võ công cao cường.
Ta đã nghĩ rằng bất cứ linh h/ồn tà á/c nào mà rơi vào tay ta sẽ đều biến thành tro bụi.
Vào ngày Hà Ngọc Chi được đưa về Yến gia.
Ta đã tr/ộm ngân lượng từ ngân khố của cha và đến chùa, ta nói rằng nhà ta bị m/a ám, con m/a đó có ba đầu, sáu tay và một cái miệng đầy m/áu, đó là một con m/a đ/ộc á/c mà chỉ có thể nhìn thấy ngàn năm một lần.
Một túi tiền lớn đã được đổi lấy được một lá bùa.
Sau đó ta liền ẩn nấp trên một cái cây và nhảy bổ xuống khi cha ta cùng Hà Ngọc Chi đi ngang qua đó.
Ta đ/è Hà Ngọc Chi xuống bãi cỏ, trói hắn ta lại và hét lên một cách hợp tình hợp lý "M/a q/uỷ mau biến đi", rồi dán lá bùa lên trán hắn
M/a q/uỷ thì không thấy đâu nhưng ta đã nhận được một cái t/át thật mạnh vào sau đầu từ cha ta.
Thực tế thì, khi cha ta nắm cổ áo ta, bế ta ra khỏi cơ thể Hà Ngọc Chi, ta cũng cảm thấy ngỡ ngàng khi thấy Hà Ngọc Chi bóc tấm bùa ra khỏi mặt hắn.
Tên á/c m/a lại là một chàng trai có nét mặt thanh tú, nhìn vô cùng đẹp mắt.
.
Chỉ là ánh mắt ngược lại rất lạnh lùng, khiến người ta có cảm giác ớn lạnh.
Hà Ngọc Chi đã là một kẻ đạo đức giả từ khi còn rất nhỏ, hắn đã ở bên kẻ th/ù của mình trong suốt ba năm và luôn đeo một chiếc mặt nạ vô tội.
Hắn ta vỗ nhẹ lớp bụi trên người, nở nụ cười dịu dàng nhưng ý cười không đến đáy mắt, hắn ta cúi chào ta trước, sau đó quay sang nói với cha ta: "Yến thúc thúc, đừng tức gi/ận, muội ấy còn nhỏ nên mới nói như vậy.”
“Việc muối ấy phấn khích là điều bình thường.”
Sự xuất hiện của Hà Ngọc Chi đã lấy đi một nửa sự quan tâm của cha ta.
Hắn sống ở sân cạnh viện của ta, thức dậy khi gà gáy và đọc sách suốt ngày, trong khi ta thì không bao giờ dậy sớm, cả ngày chỉ biết vui chơi, nô đùa.
Hắn rất khiêm tốn và luôn nhã nhặn với mọi người, nhưng điều đó lại làm ta lại rất phiền lòng, cứ ba ngày một lần, cha ta lại dùng thước lôi kéo ta vào thư phòng và thuyết giáo cho ta một trận.
Ngày xưa, khi không có Hà Ngọc Chi, cha ta luôn nói rằng kiếp trước có lẽ ông đã làm sai điều gì đó nên mới sinh ra một đứa con gái ngỗ ngược như ta, ta đúng là đến để đòi n/ợ.
Bây giờ Hà Ngọc Chi ở đây, điều cha ta nói đi nói lại nhiều nhất là Hà Ngọc Chi giỏi hơn ta như thế nào rồi hắn hiểu chuyện hơn ta như thế nào.
Khi đó, ta luôn bộc trực và thích sự ngay thẳng, ta cảm thấy Hà Ngọc Chi là người đạo đức giả và kiêu ngạo.
Ta liền tr/ộm ngân lượng, ném rắn vào phòng hắn và trộn nước vào mực của hắn.
Không ngoài dự đoán, cha ta đều biết chuyện và lần nào ta cũng bị đá/nh một trận tơi tả.
Khi còn nhỏ, ta từng là thư đồng của Lý Đan Vân trong hai năm.
Nàng ta ngồi thêu thùa và đọc sách, còn ta thì nhảy múa với thanh ki/ếm bên cạnh.
Sách thì không đọc được mấy chữ, ta liền dẫn Lý Đan Vân leo lên cây bắt chim, trốn khỏi cung điện xem đèn lồng.
Vì quá bướng bỉnh và quậy phá nên ta đã bị trong cung đuổi trả về.
Cha ta đã đá/nh ta một trận và thậm chí còn bẻ g/ãy một cây thước vì điều này.
Nhưng điều đó không ngăn cản nổi ta làm bạn với Lý Đan Vân.
Cho nên, ta thường nói x/ấu Hà Ngọc Chi với Lý Đan Vân.
Rốt cuộc, khi Phong Việt bị lật đổ, Hà gia cũng lật lại được bản án năm xưa.
Vì vậy việc che giấu danh tính của Hà Ngọc Chi là không cần thiết nữa.
Lý Đan Vân là công chúa, từ nhỏ đã có đầu óc và có chính kiến, có thể phán đoán người khác một cách chính x/ác.
Lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy Hà Ngọc Chi, cô ấy đã nhắc nhở ta tránh xa người đó ra.
Cô ấy nói thẳng rằng Hà Ngọc Chi có thể là mối tai hoạ của gia đình ta, hắn là một kẻ liều lĩnh đắm mình trong h/ận th/ù và không ngần ngại gi*t người.
Ta không biết nên nói được gì được, ta chỉ cảm thấy tay chân của Hà Ngọc Chi g/ầy đến mức chỉ có thể bị ta dễ dàng đá/nh ch*t mà thôi.
Ta không mất nhiều thời gian để nhận được cú vả từ chính suy nghĩ ngây thơ của mình.
Một chàng thiếu niên lịch sự, đứng đắn và tao nhã trước mặt mọi người thực ra lại là một kẻ th/ù dai.
Đêm đó ta lén uống rư/ợu, thân thể mềm nhũn, say khướt loạng choạng về phía bên bờ ao.
Hà Ngọc Chi không biết từ lúc nào xuất hiện sau lưng ta, túm tóc ta, ấn đầu ta xuống nước, dù ta có vùng vẫy thế nào thì hắn cũng không hề buông ra dù chỉ một chút.
Bàn tay đ/è lên đầu ta nặng như ngàn cân, nước tràn vào miệng, mũi khiến ta không thể thở được.
Dù sao hắn cũng vẫn là một đứa trẻ, chưa từng trải qua những chuyện bẩn thỉu như vậy.
Hà Ngọc Chi có vẻ cảm thấy tuyệt vọng, sau khi tay chân ta hoàn toàn mềm nhũn, hắn bế ta lên trong khi vẫn giữ ch/ặt tóc của ta.
Tay còn lại cầm một cành cây nhọn chĩa vào cổ họng ta.
Nó làm ta cảm thấy đ/au đớn.
Hà Ngọc Chi đ/ộc á/c như một á/c linh, ngay cả đôi mắt của hắn cũng có thể gi*t người.
Hắn gần như suýt chút nữa đã gi*t ch*t ta.
Ta cảm thấy vô cùng h/oảng s/ợ, sợ đến mức bật khóc nức nở, giọng nói nghẹn ngào: “Cha ta đã c/ứu ngươi, còn ngươi lại muốn lấy mạng ta. Điều này là trái với luân lí!”
Ta đã biết cách cầm ki/ếm từ khi còn nhỏ, nhưng ta chưa bao giờ gi*t dù chỉ một con gà.
Vì vậy, Hà Ngọc Chi dễ dàng khiến ta h/oảng s/ợ và kêu lên thảm thiết.
Ta chỉ khiến Hà Ngọc Chi thêm buồn cười mà thôi.
Hắn cười lạnh, ghé sát vào tai ta, hơi thở lạnh như băng, nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng và dịu dàng:
“Như Ý muội muội, cả nhà ta đều đã ch*t rồi, chỉ còn lại một mình ta, ta làm sao phải sợ ch*t.”
"Ta x/ác thực đã gi*t người, nếu ngươi lại khiêu khích ta, ta sẽ kéo ngươi cùng xuống địa ngục."
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook