Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ngân Hà Lữ Khách
- Quỷ Nhân Duyên
- Chương 5
-
Tôi thong thả bước vào phòng ngủ, vớ lấy bình xịt, phun vài vòi nước lên chuỗi vòng tay.
Xong xuôi, tôi quay ra, dựng lại chiếc ghế bị Lâm Tuyết Kiều xô ngã, rồi chễm chệ ngồi giữa phòng khách, lặng lẽ chờ đợi.
Không lâu sau Lâm Tuyết Kiều lại lảo đảo quay vào.
Tôi đoán không sai.
Cái thân phận nửa người nửa q/uỷ của cô ta vẫn không cưỡng nổi sức ép từ dây Q/uỷ Nhân Duyên.
Tôi vắt chéo chân, nhàn nhã quan sát. Cô ta nhón chân, rón rén lục lọi khắp các phòng, động tác vừa gấp gáp vừa dè chừng.
Cuối cùng, cô ấy dừng lại giữa phòng khách, gào lên với khoảng không: “Phương Viễn Tình, cậu vẫn còn ở đây đúng không?”
Tôi im lặng.
Để mặc cô ta… tự diễn một mình.
"Đó là bùa Định Thân đấy, Tình Tình à, tớ chưa bao giờ có ý định làm tổn thương cậu."
"Tớ chỉ là... chỉ là đột nhiên h/oảng s/ợ quá thôi."
"Cậu hiện h/ồn ra gặp tớ một lát có được không?"
"Chẳng phải chúng ta là đôi bạn thân thiết nhất sao?"
Cô ta bụm nửa khuôn mặt nức nở khóc lóc, nhưng đôi mắt lại len lén liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Năm phút.
Cô ta lộ rõ vẻ bồn chồn, sốt sắng. Cứ lải nhải không ngừng kể công những gì mình đã làm cho tôi.
"Tình Tình, cậu còn nhớ không, vụ có con bọ xít hôi rình chui vào chăn cậu, cả phòng ký túc xá ai cũng sợ xanh mặt, cuối cùng chính tay tớ đã bắt nó đi cho cậu đấy."
"Tụi bạn học tung tin đồn nhảm cậu cặp đại gia ngoài trường, cũng chính tớ đứng ra thanh minh giúp cậu cơ mà."
"Cậu sống ở viện phúc lợi phải chịu đựng tủi nh/ục gì, cậu cứ việc trút hết nỗi lòng với tớ."
...
Hai phút.
Cô ta dần mất kiên nhẫn.
"Phương Viễn Tình! Phương Viễn Tình!"
Cô ta lôi điện thoại ra, đi/ên cuồ/ng ấn lo/ạn xạ lên màn hình.
Tôi cảm nhận được độ rung khe khẽ của chiếc điện thoại nằm gọn trong túi quần. Khẽ mỉm cười.
...
Một phút.
Những tiếng sột soạt, sàn sạt tích tụ dồn dập ngoài cửa, sương m/ù len lỏi lách qua khe hở tràn vào phòng.
Cuối cùng cô ta cũng buông xuôi tuyệt vọng. Vò đầu bứt tóc, gục ngã quỳ sụp xuống sàn nhà, lẩm bẩm:
"Cậu xuất hiện đi, cậu mà không ra mặt thì lấy gì mà cấn trừ n/ợ âm cho tôi đây."
"Tôi sẽ ch*t mất, tôi sẽ ch*t mất!"
"Tôi không muốn bỏ mạng đâu!"
Tôi hất văng những giọt nước còn đọng trên chuỗi vòng tay, rồi móc điện thoại ra.
Trong WeChat, hiện lên một tài khoản trống trơn avatar. Góc trên bên phải nhấp nháy con số đỏ chót.
Ban đầu, cái nick này giả vờ làm fan ngoan hiền, lễ phép, hỏi han đủ điều.
Đợi đến khi lấy được lòng tin…
Cô ấy bắt đầu dùng thân phận của Phương Viễn Tình để u/y hi*p, tống tiền:
[Mày cũng tự biết cái danh tiếng thối nát của mình ở trường rồi chứ?]
[Thử tưởng tượng xem, nếu đám người đó mò được phòng livestream này… hừ, mày nghĩ fan của mày sẽ nhìn mày bằng ánh mắt gì?]
[Tháng này ki/ếm được bao nhiêu? Chuyển hết sang đây.]
Đến lúc này, cô ấy hoàn toàn lộ mặt, ch/ửi rủa không chút kiêng dè:
[Phương Viễn Tình, đồ khốn nạn, cút ra đây!]
[Mày mà không lộ mặt, tao lập tức bóc phốt cái nick livestream của mày cho cả trường biết!]
Tôi khẽ huýt sáo.
“Bắt được rồi.”
Thì ra… Đây chính là “giọt nước tràn ly” đã dồn Phương Viễn Tình đến đường cùng.
-
Tôi gi/ật phắt lấy điện thoại của Lâm Tuyết Kiều, ném “cạch” xuống bàn, đặt cạnh chiếc điện thoại dự phòng vừa khéo lọt trọn vào ống kính livestream.
Cô ta sững người trong chốc lát. Ánh mắt vừa kinh hãi… lại vừa rực lên một tia mừng rỡ.
Cô ta chần chừ vài bước, không dám tiến lại gần.
Đúng lúc đó bóng đèn trần chớp tắt hai nhịp, rồi phụt tắt hoàn toàn.
Bóng tối lập tức bao trùm.
Cánh cửa phát ra một tiếng “kétttt”, chậm rãi hé mở.
Mọi âm thanh xung quanh như bị rút sạch.
Chỉ còn lại tiếng sột soạt, xào xạc… của đám người giấy lũ lượt kéo vào nhà.
Tôi lùi lại nửa bước, lưng va vào mép bàn.
Lâm Tuyết Kiều như vớ được cọc, sắc mặt lập tức vặn vẹo vì mừng rỡ đến phát đi/ên.
Cô ta rút ra mấy lá bùa vàng, dán kín khắp người, rồi chộp lấy tay tôi, kéo thốc về phía đám người giấy.
Tôi bước theo cô ta vài bước, chậm rãi hỏi: “Cô… muốn tôi ch*t sao?”
Gương mặt cô ta gần như méo mó.
Cô ấy chỉ thẳng vào chiếc tivi, giọng điệu đi/ên lo/ạn: “Tình Tình à, đằng nào cậu cũng đã ch*t rồi… chi bằng giúp tớ thêm lần nữa đi bạn thân nhất của tớ.”
Tôi khựng lại.
“Những lời đồn bôi nhọ tôi… đều là do cô tung ra. Tại sao?”
Cô ta gi/ật tay tôi hai lần, nhưng không kéo nổi.
Có lẽ trong mắt cô ta, Phương Viễn Tình đã là người sắp biến mất khỏi thế gian. Niềm hưng phấn trước viễn cảnh “vớ bẫm”… đã nuốt chửng hết lý trí.
“Tại sao à?”
Cô ta gào lên, giọng khàn đặc: “Tao còn muốn hỏi tại sao đây!”
“Mày chỉ là một con nhãi mồ côi, nghèo rớt mồng tơi, người lúc nào cũng nồng mùi phèn!”
“Tại sao vừa nhập học đã có bao nhiêu người vây quanh, ngưỡng m/ộ?”
“Tao cũng học ngày học đêm, cũng liều mạng như mày!”
“Tại sao… lúc nào tao cũng chỉ có thể đứng phía sau, hít khói của mày?!”
Móng tay sắc nhọn của cô ta bấu ch/ặt vào da thịt tôi.
Tôi lạnh nhạt khoanh tay đứng nhìn, cái bộ dạng hiện tại của Lâm Tuyết Kiều còn g/ớm ghiếc, rùng rợn hơn cả m/a q/uỷ.
"Nhưng về sau thì êm đẹp rồi, mày biến thành một con phò rác rưởi, hôi hám, ối thằng con trai xúm lại nhờ tao do thám thông tin của mày."
"Nhìn cái bản mặt muốn khóc mà không khóc được của mày, tao khoái chí lắm."
"Đáng lẽ ra còn được thưởng thức tiếp vở kịch hay ho đó cơ, nhưng ai bảo tao lỡ mang n/ợ âm trên lưng làm chi."
"Tao muốn sống sót!"
"Phương Viễn Tình, giúp tao nốt lần cuối này đi, mày nhắm mắt xuôi tay đi có được không?" Đôi mắt cô ta sâu hun hút, vô cùng u ám.
Tôi gật đầu, hiểu rõ sự tình rồi.
"Vậy thì, tôi có hai chuyện muốn khai sáng cho cô."
Kim giây vẫn tích tắc chạy không ngừng nghỉ, lao vút về mốc 0 giờ.
Năm giây đếm ngược.
"Đáng tiếc thật, tôi không phải là Phương Viễn Tình."
Những chiếc móng tay nham nhở của Lâm Tuyết Kiều cào xước tay tôi, cô ấy run lên bần bật, trên mặt là biểu cảm ngỡ ngàng đến mức không dám tin.
Tôi biết, cô ấy đã nhận ra rồi. Phương Viễn Tình là một học sinh ngoan ngoãn, móng tay lúc nào cũng được c/ắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ.
Chiếc đồng hồ treo tường phát ra một tiếng “boong” khô khốc. Mười hai giờ đúng.
Đám người giấy lập tức rục rịch cử động. Những ngón tay vốn đã được c/ắt nhọn hoắt bỗng vươn dài ra, nhìn từ xa hệt như những lưỡi đ/ao sắc lạnh. Chúng xếp lớp chồng lớp, dày đặc đến nghẹt thở, tựa như một cảnh tượng địa ngục sống sờ sờ trước mắt.
Lâm Tuyết Kiều hoảng lo/ạn hét lên: “Mặc kệ mày là ai! Đã đeo vòng Q/uỷ Nhân Duyên thì phải lên kiệu hoa!”
"Yên chí đi, đợi mày xuống lỗ rồi..."
Tôi lắc đầu, ngắt lời cô ta. Tung đò/n chốt hạ, đ/è bẹp tia hy vọng mong manh cuối cùng của cô ta.
"Cô chẳng chờ được đến lúc tôi xuống lỗ đâu."
"Bởi vì, cô đã ngỏm từ đời nào rồi."
Một cơn bão giấy trắng ngợp trời cuồn cuộn ập tới, trong tích tắc đã trói ch/ặt lấy Lâm Tuyết Kiều.
Cô ta sững sờ một thoáng, rồi lập tức rút ra một xấp bùa vàng khè từ trong túi. Thế nhưng, đống bùa ấy chẳng khác nào món khai vị, bị đám người giấy ngấu nghiến sạch sành sanh không còn sót lại mảnh nào.
Những dải giấy trắng nối đuôi nhau quấn kín cơ thể cô ta. Đến lúc này, cô ta mới thực sự hoảng lo/ạn, gân cổ gào thét: “Không thể nào… rốt cuộc chuyện quái q/uỷ gì đang diễn ra thế này! C/ứu tôi với! C/ứu tôi với!”
Tôi đứng nhìn, lạnh lùng dửng dưng, mặc cho cô ta bị quấn ch/ặt như một x/á/c ướp Ai Cập bọc giấy.
Chốc lát sau, lớp giấy từ từ tách ra, để lộ một “người” mới — một kẻ có diện mạo y hệt Lâm Tuyết Kiều, đứng trơ trọi tại chỗ, trên khuôn mặt vẫn còn đông cứng nỗi k/inh h/oàng của khoảnh khắc cuối cùng.
Ác q/uỷ vốn tham lam, đã vớ được hai mạng thì tuyệt đối không bao giờ chịu buông tha một.
Đội ngũ rước dâu lầm lũi tiến lên. Tấm rèm kiệu hoa không gió mà tự tung bay, bên trong tối om như hũ nút, như một cái miệng sâu hoắm chực chờ nuốt chửng tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt, hét lớn: “Thường Nguyệt! Còn không chịu ra đây nữa à!”
Cánh cửa bật tung “rầm” một tiếng. Thường Nguyệt đứng chắn ngang cửa, vừa bước vào vừa nhanh chóng niệm chú: “Phù chí phụng hành, bất đắc kê diên. Vi phù nghịch mệnh, thượng hữu hiến hình. Lập vọng Lôi Thần, đại hiển uy linh. Cấp cấp như luật lệnh.”
Ngay lập tức, một tấm lưới điện màu bạc từ trên không giáng xuống, đan chéo thành từng mắt, nh/ốt trọn cả đoàn rước dâu vào bên trong. Đám người giấy đi/ên cuồ/ng nhe nanh múa vuốt, ra sức x/é toạc, nhưng hoàn toàn bất lực trước tấm lưới đang siết ch/ặt từng chút một.
Chỉ trong chớp mắt, tất cả bị ép lại thành một viên bi thủy tinh nhỏ xíu, lăn lông lốc trên sàn. Thường Nguyệt đưa tay bắt lấy, giọng nhẹ tênh: “Xong rồi.”
Ngay sau đó, ánh đèn vàng vọt lại hắt qua cửa sổ, chiếu vào căn phòng. Tiếng hò hét náo nhiệt của đám con trai xuyên qua trần nhà mỏng dính, ập thẳng vào tai, kèm theo những tiếng la ó, ch/ửi rủa quen thuộc.
Mọi thứ… lại trở về như cũ.
Một ngày bình thường, yên ổn như bao ngày khác.
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 6
7
Chương 51: Người một nhà thì phải...
Bình luận
Bình luận Facebook