Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG
- Chương 17: HẾT
"Sau đó anh càng quan sát Lâm Nguyệt Nguyên càng thấy không ổn. Anh thử lòng cậu ta một chút thì phát hiện cậu ta đang nói dối, anh lại càng bực mình hơn. Nhưng lúc đó anh không có bằng chứng, ba anh đã tráo đổi camera trong nhà, quản gia và người hầu cũng không dám nói thật."
Anh tiếp tục luyên thuyên: "Đêm đính hôn đó, anh phiền muộn cực kỳ, không hiểu sao lại nhớ đến lúc hôn mê, người chăm sóc anh thường đưa anh ra vườn hoa, thế là anh chạy ra đó rồi gặp được em. Vừa nghe em cất tiếng nói, anh đã nhận ra giọng nói của em ngay lập tức. Anh hoàn toàn chắc chắn người ở bên anh suốt ba năm qua chính là em, thế nên anh quyết định sẽ bỏ trốn cùng em!"
Tôi không kìm được mà nhéo má anh: "Hóa ra anh lắm tâm cơ đến thế!" Là do tôi quá ngây thơ, cứ ngỡ Vệ Hàng là đại thiếu gia không hiểu chuyện đời, tên này rõ ràng là thiên tài quân sự, anh đã tâm niệm muốn đ.á.n.h chiếm trái tim tôi thì làm sao tôi là đối thủ của anh cho được?
"Không lắm tâm cơ thì sao cưới được vợ..." Anh nhăn nhó cười nói.
Cái cảm giác bị xoay như chong chóng trong lòng bàn tay anh khiến tôi có chút thất bại, tôi trách móc: "Đã biết hết cả rồi, sao trước đây anh không nói?"
Vệ Hàng xoa xoa mặt đáp: "Anh phải x/á/c nhận tâm ý của em chứ. Nếu em hoàn toàn không có cảm giác với anh, anh cũng không thể cưỡng ép. Tất nhiên là anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu, anh sẽ dùng mọi cách để có được em bằng được."
Những lời này chạm sâu vào trái tim tôi. Viền mắt tôi nóng lên, cổ họng nghẹn lại. Hóa ra, cũng có người để tâm đến suy nghĩ của tôi, tôi cũng là một người đáng được tôn trọng. Vệ Hàng đã vì tôi mà làm nhiều việc đến vậy, không tiếc đối đầu với song thân.
Nghĩ đến người ba quá cố của mình, tôi vừa thấy may mắn lại vừa bi thương. Cùng một quỹ đạo định mệnh, nhưng kết cục của ba lại là bị gã đàn ông tồi tệ ruồng bỏ. Tôi có thể gặp được Vệ Hàng, chắc chắn là ba ở trên cao linh thiêng đã phù hộ cho tôi.
Vệ Hàng ôm lấy eo tôi nũng nịu: "Vợ ơi, em theo anh đi mà. Những vấn đề em lo lắng, anh đều giải quyết xong hết rồi, em còn ngại ngùng gì nữa?"
Tôi dở khóc dở cười: "Con cũng đã mang trong bụng rồi, không theo anh thì còn biết làm thế nào nữa đây?"
Vệ Hàng ôm chầm lấy tôi hôn nồng ch/áy, miệng không ngừng gọi, "Vợ ơi, vợ à!"
[NGOẠI TRUYỆN]
Chuyện tôi được trao tặng Huân chương T.ử Kim dưới sự thúc đẩy của truyền thông chính thống đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất toàn tinh hệ trong một thời gian dài. Hai mươi hai tuổi, hệ Beta, chống lại Trùng tộc, nhận huân chương cấp cao nhất, lại còn là vị hôn phu của Thiếu tướng, đúng là hào quang rực rỡ. Tôi được xây dựng thành nhân vật kiệt xuất trong giới Beta, thậm chí còn được đưa vào đền thờ những người nổi tiếng.
Tháng thứ hai sau khi nhận huân chương, tôi và Vệ Hàng đã tổ chức một hôn lễ vô cùng long trọng. Nửa năm sau, "hoa thơm trái ngọt" cũng đến ngày hái quả, tôi hạ sinh một cặp bé trai, một đứa là Beta, một đứa là Alpha. Nhà họ Vệ ăn mừng linh đình, Vệ Hàng yêu thương cả hai đứa trẻ như nhau, thậm chí đôi khi còn thiên vị bé con Beta hơn một chút.
Về phía nhà họ Lâm, Lâm Đông dựa vào cái danh của tôi và Vệ Hàng, muốn gả Lâm Nguyệt Nguyên vào các gia tộc lớn. Lâm Nguyệt Nguyên lại không cam lòng, cậu ta vẫn còn ảo tưởng muốn tranh đoạt Vệ Hàng với tôi, suốt ngày ngấm ngầm bày ra mấy trò âm mưu q/uỷ kế. Cậu ta m/ua chuộc bảo mẫu nhà tôi định h/ãm h/ại tôi và các con. Kết quả là người bảo mẫu đó đã phản bội, khai ra toàn bộ sự việc.
Vệ Hàng nổi trận lôi đình, đuổi Lâm Nguyệt Nguyên đến một hành tinh chưa khai hóa xa xôi, vĩnh viễn không được quay trở lại. Lâm Đông cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì, ông ta vốn tự phụ cứng nhắc, vị trí gia chủ sau này cũng bị người em họ thay thế.
Sau khi hai con đi nhà trẻ, tôi bắt đầu quay lại với sự nghiệp hội họa, đồng thời tham gia vào các hoạt động thiện nguyện và vận động bình quyền cho Beta, tạo ra nhiều nền tảng để những Beta có thiên phú nghệ thuật có thêm cơ hội tỏa sáng.
Sau khi làng Sán Chủy được giải phong tỏa, địa phương đã dùng danh tiếng của tôi để quảng bá mạnh mẽ cho các bức tranh tường trong làng. Rất nhiều du khách m/ộ danh tìm đến, làng Sán Chủy trở thành thánh địa du lịch, hang Q/uỷ Giác cũng biến thành địa điểm check-in cực kỳ nổi tiếng.
Mặc dù đã kết hôn với Vệ Hàng, nhưng tôi không hề đ.á.n.h mất bản thân mình, trái lại, tôi vẫn tiếp tục tỏa sáng và cống hiến trong lĩnh vực mà mình yêu thích.
[HẾT]
Mình giới thiệu một bộ showbiz do nhà mình đã up lên web Dammy ạ, bộ này có uẩn khúc, công không tra, không ngược thụ:
ẢNH ĐẾ OAN GIA MỖI TỐI ĐỀU ÉP TÔI GỌI "ANH ƠI"
Tôi và Ảnh đế Thẩm Tu Viễn là một đôi oan gia không đội trời chung trong giới giải trí.
Tôi phá đám buổi lễ của anh, anh cư/ớp tài nguyên của tôi.
Không ai biết, đêm đêm anh lại bóp eo tôi mà phát tiết: "Gọi anh đi."
Cho đến khi giường sập, tôi mặc quần vào và nói đã chán ngấy rồi. Anh mỉm cười gật đầu.
Nhưng ngày hôm sau, ảnh giường chiếu của chúng tôi đã nằm chễm chệ trên trang nhất tiêu đề Hot của toàn mạng xã hội.
Chương 1:
1.
Giường sập rồi.
Một tiếng "ầm" vang lên, động tác của Thẩm Tu Viễn khựng lại. Mồ hôi nhỏ xuống xươ/ng quai xanh của tôi, nóng hổi.
Anh rút thân rời đi. Rút khăn giấy, lau tay, từng ngón tay một, lau rất kỹ càng, rất tao nhã. Cứ như vừa đi xong t.h.ả.m đỏ, chứ không phải vừa mới "làm" tôi xong.
Tôi nằm đó, thở dốc. Không khí nhớp nháp, toàn là mùi vị của anh. Mùi tuyết tùng, mùi mồ hôi, và cả những thứ khác.
Buồn nôn.
Phiền phức.
Tôi đ/á văng chăn, ngồi bật dậy tìm quần. Chiếc quần nhăn nhúm thành một đống dưới sàn. Tôi dùng lực nhặt lên tròng vào, tiếng khóa kéo "xoạch" một cái kéo lên.
"Thẩm Tu Viễn." Giọng tôi khàn đặc. Do anh đ.â.m đấy.
Anh ngước mắt. Sau lớp kính, hơi nước chưa tan, chỉ có ôn nhu, bình thản.
Giả tạo vô cùng.
"Hửm?"
"Chán rồi." Tôi nói. "Đến đây thôi."
Im lặng. Tiếng điều hòa đang chạy "vù vù". Động tác lau tay của Thẩm Tu Viễn dừng lại, tờ khăn giấy bị bóp ch/ặt trong lòng bàn tay anh.
Anh nhìn tôi trong năm giây. Sau đó, anh mỉm cười. Ánh mắt lạnh như băng, nhưng khóe miệng lại cong lên, "Chán rồi?" Anh lặp lại, giọng rất nhẹ.
Tờ khăn giấy bị ném vào thùng rác. Anh bước về phía tôi, một bước, hai bước... Không có tiếng động, vì t.h.ả.m rất dày. Nhưng lưng tôi lạnh toát, muốn lùi lại. Gót chân chạm vào bàn trang điểm, lạnh buốt, không lùi được nữa.
Anh dừng lại trước mặt tôi. Quá gần, gần đến mức tôi thấy được hơi sương ẩm ướt trên lông mi anh.
Anh giơ tay, đầu ngón tay chạm vào mặt tôi. Tôi rùng mình.
"Giang Diễm." Anh gọi tôi, giọng nói lạnh như băng, "Trò chơi là do em bắt đầu. Nhưng kết thúc..." Anh cúi người, hơi nóng phả vào vành tai tôi: "... Phải do tôi quyết định."
Hơi thở tôi nghẹn lại. Anh lùi ra, chỉnh lại măng sét áo, sau đó lấy điện thoại ra mở khóa, bấm vài cái. Màn hình xoay lại, đối diện với tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn rõ mồn một. M/áu trong người đóng băng ngay lập tức.
Ảnh, là ảnh lúc nãy, và ảnh của mỗi đêm trước đó. Ga giường lộn xộn, cổ chân ửng đỏ của tôi, tấm lưng căng ch/ặt của anh. Góc chụp kín đáo nhưng đủ rõ ràng. Rõ ràng đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng biết chúng tôi đang làm gì.
Tôi đột ngột ngẩng đầu, đồng t.ử chấn động. Anh thu điện thoại lại, mỉm cười với tôi. Ôn nhu như ngọc, "Hẹn gặp lại trên trang nhất ngày mai. Tiểu hỏa sơn (núi lửa nhỏ) của tôi."
2.
Tôi mạnh bạo đẩy anh ra. Lực rất lớn, anh không phòng bị nên lùi lại nửa bước. Trong gương, mắt tôi đỏ ngầu, tóc tai bù xù, trên cổ đầy những vết tích.
"Thẩm Tu Viễn, anh dám?" Giọng tôi r/un r/ẩy dữ dội, nhưng không phải vì sợ, mà vì đi/ên tiết.
Anh lại cười. Đưa tay chỉnh lại cổ áo bị tôi kéo lệch. Động tác dịu dàng như người tình, "Cứ thử xem."
Ba chữ, nhẹ hẫng. Nhưng đ/è nặng lên tim tôi cả ngàn cân. Tôi chằm chằm nhìn anh. Gương mặt này, ôn nhu, tuấn tú, được vô số người tôn thờ như thần thánh, giờ đây tôi chỉ muốn x/é x/á/c ra. Nhưng tôi không thể.
Những bức ảnh đó... những video đó... Chỉ cần lộ ra một cái thôi, Giang Diễm tôi coi như xong đời. Đỉnh lưu? Chỉ là hoa tàn ngày cũ mà thôi. Anh luôn nắm thóp tôi rất chuẩn.
"Tại sao?" Tôi nghe thấy mình hỏi, giọng khô khốc.
Anh nghiêng đầu, đôi mắt sau lớp kính cuối cùng cũng lộ ra một chút hoang mang thực sự. Như thể tôi vừa hỏi một câu ngớ ngẩn.
"Tại sao?" Anh lặp lại, đầu ngón tay lướt qua vành tai vẫn còn nóng rẫy của tôi, "Giang Diễm, là em bắt đầu trước."
"Vào cái đêm anh đoạt giải là em đã uống say, rồi leo lên giường của anh."
"Là em túm cà vạt của anh rồi nói: 'Thẩm lão sư, giả vờ cái gì chứ?'."
"Là em nói, như vậy mới kí/ch th/ích."
"Giờ dùng xong rồi, liền muốn vứt bỏ? Giang Diễm, thế gian này không phải mọi chuyện đều có thể tùy ý em đâu."
Mỗi câu anh nói, mặt tôi lại trắng bệch thêm một phần. Ký ức ùa về.
Phải. Là tôi.
Lễ trao giải năm đó, anh đoạt giải nam chính xuất sắc nhất, tôi ở dưới sân khấu vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng th/iêu đ/ốt đến lục phủ ngũ tạng đều đ/au. Dựa vào đâu mà anh được giải, còn tôi thì không?
Tiệc mừng công, tôi nốc rất nhiều rư/ợu, loạng choạng thế nào lại mò vào phòng anh. Tôi nhớ ánh mắt kinh ngạc xen lẫn chút vui mừng khi anh mở cửa. Nhớ nụ hôn tôi đặt lên môi anh khi túm lấy bộ lễ phục đắt tiền, và cả đôi môi cứng đờ của anh lúc đó.
Và cũng nhớ, anh đã không đẩy tôi ra. Thậm chí khi tôi luống cuống l/ột quần áo của anh, anh đã lật ngược thế cờ, ép tôi lên cánh cửa lạnh lẽo. Đêm đó anh nói: "Giang Diễm, em nghĩ cho kỹ. Đã lên giường của tôi rồi, thì đừng hòng đi xuống."
Tôi cứ ngỡ đó là lời nói lẫy lúc tình mê ý lo/ạn, dù sao đêm đó, cả hai đều say khướt, "Cho nên, anh tích trữ bao nhiêu bằng chứng như vậy? Chỉ để chờ ngày hôm nay khiến tôi thân bại danh liệt? Thực sự h/ận không thể để tôi c.h.ế.t đến thế sao?"
"Không phải chờ đến hôm nay." Anh đính chính, giọng bình thản như đang bàn về thời tiết, "Đó là thói quen."
"Thói quen ghi lại tất cả những thứ tốt đẹp. Ví dụ như... dáng vẻ em bị anh làm cho phát khóc, rất đẹp, anh rất thích." Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi, mang theo sự dò xét và một loại mê luyến khiến tôi nổi da gà.
Dạ dày tôi nhộn nhạo. Muốn nôn.
"Đồ đi/ên." Tôi khàn giọng m/ắng.
"Ừm. Anh vốn dĩ khá đi/ên, em không biết sao? Nếu không thì cái giường đó cũng chẳng đến mức sập."
Chương 5
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook