Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Lặng Lẽ Chờ Hoa Nở
- Chương 10
Lưu Thắng Nam và Tô Vũ Đình lao vào hùa theo ngay lập tức.
Đĩa, đũa, cốc nước, thìa bay tứ tung khắp trời.
Lục Thành bị tôi đá/nh cho trở tay không kịp.
Trơ mắt nhìn những thứ này đ/ập vào người mình.
"Thẩm Điềm, cô dám đá/nh tôi à?"
Mẹ kiếp!
Chính là bà đây đá/nh anh đấy!
Lâm Chi hét toáng lên, lao ra chắn trước mặt Lục Thành.
"Cậu đi/ên rồi à? Sao cậu có thể đá/nh A Thành!"
Tôi lại vớ lấy một cái đĩa.
đá/nh cả cậu luôn!
Trong phút chốc, tình hình vô cùng hỗn lo/ạn.
Bạn cùng phòng của Lục Thành đứng dậy định can ngăn, nhưng thấy sức chiến đấu của ba đứa chúng tôi quá dũng mãnh nên lại rụt tay về.
Chỉ đành đứng một bên lớn tiếng hét: "Các cậu đừng đá/nh nữa mà!"
Xem ra Lục Thành cũng còn chút tính người. Anh ta lấy tay che đầu Lâm Chi, ra vẻ có gì thì cứ nhắm vào anh ta đây này.
Ha ha.
Tôi cho anh mãn nguyện luôn!
Ba đứa chúng tôi chuyển hướng, nhằm thẳng vào đầu Lục Thành mà tấn công dồn dập.
Chưa đầy mấy giây sau, đầu anh ta đã rực rỡ như một chiếc bảng pha màu.
"Thẩm Điềm, còn không dừng tay là tôi đá/nh trả đấy!"
Lục Thành hết nhịn nổi, tức gi/ận quát về phía chúng tôi.
Nhưng còn chưa đợi anh ta kịp đá/nh trả.
Nãy giờ Phương Húc và Thiệu Tuyên Lễ vẫn ngồi bên cạnh xem trò vui bỗng lao vào can ngăn.
Nhưng mà cách can ngăn này có hơi thiên vị.
Hai người họ kh/ống ch/ế tay của Lục Thành, không hề có ý định ngăn cản tôi chút nào.
Mãi đến khi tôi đá/nh mệt rồi, bọn họ mới chịu buông tay.
Lục Thành bị đá/nh cho đầu váng mắt hoa, mặt mũi bầm dập.
Lúc này Lâm Chi mới thực sự luống cuống.
Cô ta đỡ lấy vai Lục Thành lắc qua lắc lại. Những giọt nước mắt to như hạt đậu từng giọt từng giọt tuôn rơi.
"A Thành, anh có sao không? Có đ/au không?"
Lục Thành vốn đã quay cuồ/ng đầu óc, nay lại càng chóng mặt hơn.
"Ọe——"
Bị lắc mạnh như thế, anh ta nôn thẳng lên người Lâm Chi.
......
"Á!"
Tiếng chói tai của Lâm Chi vang vọng khắp cả nhà hàng.
Tôi nhanh chóng lùi về phía sau. Chiêu thức thật hiểm đ/ộc.
May mà nãy giờ anh ta chưa nôn, không thì tôi bị dính chưởng mất.
Lâm Chi nhắm ch/ặt mắt lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
"Báo cảnh sát! Tôi muốn báo cảnh sát!"
Nghe thấy vậy, Lưu Thắng Nam và Tô Vũ Đình có phần h/oảng s/ợ.
Hai người họ thì thầm bên tai tôi:
"Cũng không biết ở đây có camera giám sát không? Bây giờ bọn mình đi đ/ập hỏng thì còn kịp không nhỉ?"
Lưu Thắng Nam đảo mắt nhìn quanh một vòng.
"Mà này, bắt sáu bảy chục người cùng thông cung thì có vẻ không thực tế cho lắm đúng không?"
Tôi vỗ vỗ vai hai người họ.
Tôi vốn không làm những việc không nắm chắc phần thắng, cũng không đá/nh những trận không có sự chuẩn bị.
Tháng sau Lục Thành có ba trận thi đấu quan trọng.
Nếu làm ầm ĩ lên đến đồn cảnh sát thì có khả năng anh ta sẽ không được ban tổ chức cho tham gia cả ba trận đấu này.
Nên cho dù có bị ăn đò/n, anh ta cũng chẳng dám báo cảnh sát đâu.
Nghe tôi giải thích xong, hai người họ âm thầm giơ ngón tay cái lên nể phục tôi.
Nhưng khả năng đọc hiểu của người bên kia lại chẳng được mạnh như vậy.
Sau khi bị phang hai cái đĩa, lại bị nôn đầy lên người, đã thế đề nghị báo cảnh sát còn bị từ chối, Lâm Chi hoàn toàn sụp đổ.
"Anh không nỡ ra tay với cô ta à? Có phải anh đã rung động với cô ta rồi không?"
"Lục Thành, em mới là bạn gái của anh!"
"Tại sao hôm nay anh không đưa huy chương cho em? Anh định đưa cho cô ta rồi thì tại sao không đưa cho em!"
Có lẽ vì bị lắc lư đến mức không chịu nổi, Lục Thành dùng sức đẩy mạnh Lâm Chi ra.
Lâm Chi lảo đảo ngã bệt xuống đất.
"Anh không đá/nh cô ta, anh lại đá/nh em?"
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook