Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cơn buồn ngủ tan biến trong chốc lát.
Lưng tôi lạnh toát mồ hôi mà không hay biết.
Sự xuất hiện của Thư Vọng khiến tôi nhận ra, tôi vẫn yêu Đạm Nhiên, tạm thời chưa muốn chia tay anh.
Tôi nắm ch/ặt tay Đạm Nhiên, ngón tay đan xen với anh từng đ/ốt ngón. Anh luôn thích cử chỉ nhỏ này của tôi.
Nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, tôi ngập ngừng hỏi:
"Anh yêu, chúng mình không sinh con được không?"
Đạm Nhiên từ từ siết ch/ặt tay, xươ/ng ngón tay anh ép khiến tôi đ/au nhói. Khóe môi anh khẽ chùng xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi: "Đàm Đàm, tại sao?"
"Em trước đây cũng từng muốn có con mà?"
Tôi nghẹn lời.
Gặp Đạm Nhiên lần đầu vào ngày nhập học đại học, khi ấy anh chỉ là ca sĩ hát đêm ở quán bar nhỏ, cùng tuổi tôi nhưng đã đi làm nhiều năm. Sau này mới biết anh mồ côi từ nhỏ, tự lập từ bé.
Tôi hiểu rõ đạo lý chinh phục người khác phải chiếm lấy trái tim họ. Ngày trước để chiếm được Đạm Nhiên, tôi từng nói những lời trơ trẽn nhất. Giờ nghĩ lại thấy hối h/ận vô cùng.
Đạm Nhiên không phải loại người chơi bời, anh luôn chân thành yêu tôi.
......
Tôi nâng bàn tay anh áp vào má mình, giọng nũng nịu: "Nhưng mà Nhiên Nhiên ơi, sinh con đ/au lắm, em sợ. Chỉ mình anh với em thôi được không?"
Trước đây Đạm Nhiên luôn mềm lòng trước kiểu này, giờ anh chỉ im lặng nhìn tôi.
Thấy vô vị, tôi gi/ật tay ra, gi/ận dỗi quay lưng nằm xuống.
Không lâu sau, tiếng bước chân anh rời khỏi phòng.
Không thèm dỗ tôi một câu!
Đúng là tình cảm đã nhạt phai!
Tôi gi/ận tím mặt.
Nhưng chưa được bao lâu, tiếng bước chân lại vang lên.
Đạm Nhiên ôm tôi từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào gáy. Anh dụi nhẹ mái tóc tôi như đứa trẻ làm nũng: "Nhưng Đàm Đàm, anh muốn có một gia đình trọn vẹn."
Trái tim tôi thổn thức.
Đây cũng là lời hứa năm xưa tôi buột miệng nói ra lúc bồng bột. Khi ấy tôi chỉ nghĩ đến cách chiếm lấy anh bằng mọi giá, bao nhiêu lời đường mật cứ thế tuôn ra. Nhưng Đạm Nhiên không thế, anh là người coi trọng lời hứa đến mức cứng nhắc, từng câu nói của tôi đều được anh khắc cốt ghi tâm.
Nhưng tôi chỉ nói bừa lúc cao hứng thôi mà!
Hơi ấm sau lưng dần rời xa, tôi mở mắt quay đầu nhìn. Đạm Nhiên dừng động tác, khóe môi cong lên, cúi người xuống hôn nhẹ lên trán tôi như đặt xuống một bông tuyết mềm mại.
"Ngủ đi."Anh nói.
"Đợi anh về."
* * *
Tôi bị chuông điện thoại rung liên hồi đ/á/nh thức.
Bực bội cầm máy lên, thằng bạn thân nhắn cả tràng tin nhắn:
"Ê mày! Người yêu mày gặp người định mệnh rồi!"
"Thế mày tính sao?"
"Mấy năm tình nghĩa đổ sông đổ bể hết à?"
"Alo? Còn sống không?"
"1 cuộc gọi nhỡ"
"3 cuộc gọi nhỡ............"
Tôi: "......"
Chuông điện thoại lại vang lên. Tôi bắt máy gắt gỏng: "Tao biết lâu rồi, cần gì mày báo."
"Sao mày bình tĩnh thế? Không lo à?"
Tôi suy nghĩ. Đúng vậy, sao mình chẳng thấy lo lắng?
Hình ảnh Đạm Nhiên hiện lên, có lẽ vì từ trước tới giờ anh luôn cho tôi đủ cảm giác an toàn.
"Đúng là mày, sắp bị đội mũ xanh rồi còn tỉnh queo thế."
"Nói bậy gì thế?"Tôi khó chịu.
"Mày chưa xem mạng tinh tú à? Thiên hạ đồn ầm lên rồi, bảo từ nay nam thần của họ đã có chủ, họ đ/au lòng ch*t mất."
Tôi nhíu mày, lập tức lấy thiết bị truyền thông lướt mạng tinh tú.
Đúng như lời thằng bạn, khắp nơi tràn ngập tin tức "Đạm Nhiên gặp người định mệnh":
#Bản mệnh duyên phận#
#Chênh lệch thể hình, niên thượng - đỉnh cao đam mỹ#
......
Tôi ném thiết bị sang một bên.
Tình cảm của tôi và Đạm Nhiên vốn được giữ bí mật theo yêu cầu của tôi. Không ngờ giờ đây, thiên hạ lại đồn anh với người khác là cặp đôi trời sinh.
Nhìn hình ảnh Omega mềm mại đỏ mặt trong cuộc phỏng vấn, ng/ực tôi nghẹn ứ.
Tôi tắt điện thoại, chờ Đạm Nhiên về.
Nhưng chờ suốt cả ngày, chẳng thấy anh lên tiếng giải thích trên truyền thông, cũng không thấy bóng dáng anh quay lại.
Chương 15
Chương 6
Chương 19
Chương 28
Chương 14
Chương 13
8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook