Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ăn sáng xong, hai người cùng nhau ra ngoài. Trên đường còn đặc biệt ghé m/ua món bánh mà ba Hoắc Đình thích nhất.
Đến b/ệnh viện, Hoắc Hưng Đức vừa nhìn thấy Giang Phương Liêm đã vô cùng vui mừng.
“Tiểu Giang à, chú còn tưởng sau này cháu không tới nữa chứ.”
Giang Phương Liêm vốn vụng ăn nói, chỉ gọi một tiếng “chú Hoắc”, sau đó cũng chẳng biết phải tiếp lời thế nào.
Cậu ngẩng đầu nhìn Hoắc Đình một cái, dường như đang chờ anh giải vây.
“Ăn cơm đi.”
Hoắc Đình đặt bình giữ nhiệt lên bàn.
“Vải m/ua hôm qua đều bóc vỏ sẵn rồi. Sáng nay còn đặc biệt đi m/ua bánh củ cải cho ba.”
Chẳng cần biết rốt cuộc tiền là của ai trả, Hoắc Hưng Đức vẫn vô cùng nể mặt Giang Phương Liêm, cười tươi nói với cậu:
“Cảm ơn, cảm ơn nhé. Tiểu Giang có lòng quá.”
Mùa hè mặc áo ngắn tay, cánh tay chẳng che được gì.
Hoắc Đình vừa đưa tay ra, Hoắc Hưng Đức lập tức nhìn thấy miếng gạc quấn trên cánh tay anh.
“Tay con bị sao vậy?”
Hoắc Đình thuận miệng đáp:
“Không cẩn thận bị cứa trúng thôi.”
Vị trí bị thương cũng khá trùng hợp, vừa hay nằm ngay trên hình xăm của Hoắc Đình.
Hoắc Hưng Đức càm ràm:
“Đã bảo con đừng xăm mấy thứ này rồi, thấy chưa, mệnh không gánh nổi chứ gì.”
“Con xăm để chắn sát khí mà.”
Hoắc Đình lén liếc Giang Phương Liêm một cái.
Giang Phương Liêm cũng lén nhìn Hoắc Đình.
Nhất thời, trong lòng cậu có đủ loại cảm xúc lẫn lộn.
Hai cha con nhà họ Hoắc đều đã quen với việc Giang Phương Liêm ít nói. Hoắc Hưng Đức cũng biết tính cậu hướng nội, cho dù cậu không nói gì, ông vẫn vui vẻ, tiện thể còn lải nhải thêm mấy câu.
“Sao mới mấy ngày không gặp mà lại g/ầy nữa rồi vậy, Tiểu Giang? Sức khỏe là của mình, phải biết quý trọng chứ.”
Giang Phương Liêm nhỏ giọng đáp:
“Cháu biết rồi, chú Hoắc.”
Thăm ba Hoắc Đình xong, hai người lại cùng nhau về nhà.
Có Hoắc Đình đi cùng, Giang Phương Liêm lại tới trạm sữa một chuyến.
Người phụ trách trạm sữa vừa nhìn thấy Giang Phương Liêm đã lập tức phàn nàn một trận:
“Tiểu Giang, cậu làm sao vậy? Cho dù không muốn làm nữa thì ít nhất cũng phải báo với tôi một tiếng chứ. Chẳng nói chẳng rằng, mấy ngày liền không thấy bóng dáng đâu.”
Giang Phương Liêm xin lỗi người phụ trách trạm sữa, đồng thời nói số tiền lương chưa thanh toán cũng không cần trả cho cậu nữa.
Lúc này thái độ của người phụ trách mới dịu xuống đôi chút.
“Cũng chẳng phải vấn đề tiền lương. Tôi không tìm thấy cậu nên phải tạm thời tìm mấy đứa sinh viên tới làm thêm. Mấy đứa sinh viên này chẳng ổn định gì cả, ba ngày hai bữa lại bị khách phàn nàn. Đến giờ tôi vẫn chưa tìm được người giao sữa ổn thỏa đây.”
Giang Phương Liêm nghe vậy, lấy hết can đảm hỏi:
“Vậy tôi… còn có thể tiếp tục làm không?”
Người phụ trách đá/nh giá Giang Phương Liêm một lượt.
Nghĩ tới chuyện vừa rồi của cậu, ông vẫn không yên tâm lắm.
“Cậu… làm được không đấy? Đừng có lại chạy mất dạng, tìm mãi chẳng thấy người nữa nhé.”
“Sẽ không đâu.”
Giang Phương Liêm đảm bảo:
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Trước đây Giang Phương Liêm làm việc khá chăm chỉ, bây giờ lại chịu quay lại xin lỗi, thái độ cũng rất thành khẩn nên người phụ trách không làm khó cậu thêm.
“Thôi được. Tiền lương chưa thanh toán cũng không thể nói không trả là không trả được. Nhưng mấy ngày cậu tự ý nghỉ việc, tôi phải trừ tiền đấy.”
Giải quyết xong chuyện ở trạm sữa, cả người Giang Phương Liêm như trút được gánh nặng.
Giống như Hoắc Đình đã nói, cậu vẫn còn những chuyện chưa giải quyết xong, vậy nghĩa là trên thế giới này cậu vẫn còn vướng bận.
Cảm giác ấy rất kỳ lạ.
Cậu cũng chẳng thể nói rõ rốt cuộc nó là cảm giác gì.
Lúc đi lên cầu thang bộ, Hoắc Đình thỉnh thoảng lại quan sát biểu cảm của Giang Phương Liêm.
Cậu mím môi, giữa hai đầu mày hơi giãn ra, ngay cả đôi mắt cũng sáng hơn, dường như hiếm hoi lắm mới có được chút nhẹ nhõm và vui vẻ như vậy.
Điều khiến Hoắc Đình bất ngờ là Giang Phương Liêm còn chủ động bắt chuyện với anh:
“Ông chủ Hoắc, bồn hoa trên sân thượng… có phải anh không có thời gian chăm sóc không?”
“Hả?”
Hoắc Đình lập tức quay đầu nhìn cậu.
Mấy cây ch*t khô trong bồn hoa anh còn lười chẳng buồn dọn, không ngờ Giang Phương Liêm vẫn nhớ đến.
“Sao vậy?”
Giang Phương Liêm hơi ngượng ngùng:
“Để tôi giúp anh chăm nhé… trồng thêm chút cây khác…”
Không ngờ Giang Phương Liêm còn có hứng thú này.
Hoắc Đình gật đầu.
“Tùy cậu thôi. Bình thường cửa cũng không khóa, cậu muốn trồng gì thì tự trồng.”
Nghĩ tới đó là sân thượng, Hoắc Đình lại đặc biệt dặn dò thêm một câu:
“Nhớ chú ý an toàn.”
“Cảm ơn ông chủ Hoắc.”
“Còn cái tên…”
Hoắc Đình khựng lại.
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Chương 14
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook