Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Sát Nhân Giao Hàng
- Chương 5.
[Trời ơi… chị ấy gi*t người rồi!!]
[Hôm nay nữ phụ quá dữ, đ/áng s/ợ thật!]
[Căn phòng này… nhìn sơ cũng phải hai chục x/á/c ch*t, đúng là đồ s/úc si/nh!]
[Khoan đã, rối quá rồi, rốt cuộc ai mới là kẻ gi*t người hàng loạt? Gã cầm búa đến giờ vẫn chưa ra tay mà!]
Tôi thở dốc, con d/ao tuột khỏi tay rơi xuống sàn kêu “choang” một tiếng. Nước mắt bất ngờ trào ra, hòa cùng vệt m/áu trên mặt chảy xuống.
Nhìn những bé gái nằm bất động khắp phòng, đôi mắt mở trừng trừng, vĩnh viễn không thể cất tiếng, cổ họng tôi nghẹn cứng, không nói nổi lời nào.
Nhưng rồi tôi vẫn cúi xuống, nhặt lại con d/ao.
Tôi bước đến bên giường, đi/ên cuồ/ng ch/ém xuống cái x/á/c đã lạnh ngắt. Nhát nào cũng dồn hết sức, nhắm thẳng vào phần dưới thân thể hắn ta mà bổ tới tấp.
Bước ra khỏi phòng 501, tôi trở nên trầm mặc hẳn.
Mọi chuyện hôm nay, giống như một cơn á/c mộng hoang đường đến cực điểm.
Nhưng tất cả… vẫn chưa kết thúc.
Cửa thang máy khép lại trước mắt. Vách kim loại phản chiếu gương mặt tôi... tái nhợt, lấm tấm m/áu.
Tôi nhìn chằm chằm những con số nhảy chậm rãi.
Tầng bảy.
Tầng tám.
“Đinh.”
Tiếng chuông vang lên trong hành lang tĩnh lặng. Cửa từ từ mở ra.
Gã đàn ông mặc áo mưa bước ra trước, tiến thẳng về phía phòng 802.
Cửa phòng mở toang. M/áu đỏ sẫm từ trong trào ra, lan thành vũng đặc quánh ngoài hành lang.
Mùi tanh nồng xen lẫn vị ngọt lợ khiến tôi buồn nôn. Tôi nhíu mày, siết ch/ặt con d/ao, bám sát gã đàn ông mặc áo mưa, từng bước tránh vũng m/áu.
Vừa bước vào phòng khách, tôi lập tức sững người.
Gã cơ bắp nằm ngửa giữa vũng m/áu, mắt trợn ngược, gương mặt đông cứng trong nỗi k/inh h/oàng.
Bà lão g/ầy gò đang khom lưng trên người hắn, phát ra những âm thanh nhai nuốt gh/ê r/ợn.
Những ngón tay khô quắt của bà ta cắm sâu vào đùi hắn, thân hình r/un r/ẩy.
Cả căn phòng chỉ còn lại âm thanh đó.
“Đáng yêu lắm, phải không?”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ góc tối phòng ngủ.
Là Cố Thành.
Anh ta vẫn mặc bộ đồ ở nhà màu trắng, cổ tay dính vài vệt m/áu sẫm, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng trước mắt.
Cố Thành dựa vào khung cửa, hai tay đút túi, ánh mắt thoáng vẻ mê đắm.
“Nhìn bà ấy kìa…” Cố Thành khẽ nói, ánh mắt dõi theo bà lão: “Chăm chú… như một đứa trẻ sơ sinh đang bú vậy.”
Giọng điệu bình thản, thậm chí còn mang theo ý cười... khiến sống lưng tôi lạnh toát.
“‘Chồng yêu’ anh đâu?”
“Cô nói thằng đó à?” Cố Thành lười nhác chỉ tay về góc phòng, giọng đầy kh/inh miệt.
Tôi nhìn theo. Đến khi nhìn kỹ lại.
Toàn thân lập tức cứng đờ.
Trong góc tối, kẻ từng bẻ g/ãy cổ tay tôi chỉ bằng một chiêu, giờ nằm bất động như con rối bị tháo rời giữa vũng m/áu.
Tứ chi… đã biến mất hoàn toàn.
Từ vai đến đùi bị c/ắt rời một cách th/ô b/ạo. Thân thể hắn nằm giữa vũng m/áu loang rộng như khúc gỗ mục.
M/áu dưới chân chúng tôi… đều từ hắn mà ra.
Đầu hắn lệch sang một bên, mắt lờ đờ nhìn trần nhà. Ng/ực không còn hô hấp.
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook