Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tim ta hẫng đi một nhịp.
“Ý ngươi là sao?”
“Hai năm trước, vào ngày tin đại thắng biên quan truyền về, Bệ hạ đột nhiên thay đổi.” Mạnh Trạm trầm giọng, ánh mắt xoáy sâu vào ta. “Sau đó, ngài bắt đầu khởi công xây điện, đào hồ, nuôi thú dữ. Quốc khố cạn kiệt, quân lương biên quan bị đình trệ. Cố Chiêu đã quỳ trước cung ba ngày ba đêm chỉ để xin lương thực cho anh em binh sĩ, nhưng thứ hắn nhận lại... là mật chỉ ban ch*t.”
Ta co rút đồng tử, bàng hoàng hỏi: “Vì sao?”
“Có kẻ nói hắn công cao át chủ.” Hắn thản nhiên tiếp lời, “Nhưng mật chỉ đó, thần đã chặn lại rồi.”
Ta không kìm được mà vỗ tay khen ngợi: “Chặn tốt lắm!” Không ngờ tên cáo già này cũng có lúc làm được việc tử tế.
“Vậy còn việc ngài thao túng triều chính, vô hiệu hóa hoàng quyền... chắc cũng là ‘làm tốt’ chứ?”
Câu hỏi của hắn khiến ta nghẹn họng. Mạnh Trạm khẽ cười, nụ cười mang theo chút cay đắng: “Hai năm trước, thần đã nhận ra Bệ hạ không còn là người trước kia nữa. Lúc đó thần chỉ có hai lựa chọn: Một là để ngài phá nát giang sơn này, hai là thay ngài giữ lấy nó, để chờ một ngày ngài thực sự trở về.”
Ta lặng thính, hóa ra sự thật lại là như thế. Mạnh Trạm lại tiến sát về phía ta, nghiến răng nói:
“Nhưng khi ngài vừa trở lại, việc đầu tiên làm là muốn phụ lòng thần. Tr/ộm đồ thiết thân của thần, m/ắng thần có bệ/nh... Thần chờ đợi ròng rã suốt hai năm, cuối cùng chỉ đổi lấy những thứ này sao?”
“Thẩm Liêm, ngươi có tim không?” Hắn gằn giọng, đôi mắt dần vằn lên tia m/áu. “Nếu đã không trở lại thì thôi. Nhưng ngươi đã về rồi, vừa về đã đòi ngủ với nữ nhân, ngủ thật nhiều nữ nhân... Ngươi coi ta là cái gì?”
Ta hoảng lo/ạn lùi lại, nhưng hắn lập tức kéo ta về phía mình: “Trốn cái gì? Ngươi đã trốn ta suốt hai năm rồi. Thẩm Liêm, nhìn ta đây này!”
Ta buộc phải nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu ấy.
“Ta là do một tay ngươi nuôi lớn. Chính miệng ngươi đã nói sẽ bảo vệ ta cả đời, chỉ yêu thương mình ta. Ngươi còn hứa đợi ta trưởng thành sẽ rước ta làm Hoàng hậu.”
Đầu óc ta như có tiếng n/ổ vang trời. Cái gì cơ?! Hoàng hậu? Hắn là nam nhân mà!
Hắn siết ch/ặt lấy tay ta: “Không nói được gì sao? Cũng không sao.” Hắn đột ngột buông tay, quay lưng đi, giọng nói đầy vẻ tuyệt vọng xen lẫn lạnh lùng: “Cố Chiêu, ta sẽ đi mời. Giang sơn, ta sẽ giữ. Bệ hạ muốn ngủ với ai tùy ý ngài. Thần đã đợi hai năm, không ngại phải đợi cả đời.”
Thấy bóng lưng cô đ/ộc ấy định rời đi, ta chẳng kịp suy nghĩ mà buột miệng gọi lại:
“Trẫm đâu có nói là không nhận!”
Mạnh Trạm khựng lại.
“Chỉ là... trẫm nhất thời không nhớ ra thôi.”
Chương 7
Chương 13
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 15
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook