Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi đi ra, Liễu Tụ giải thích: “Tôi chỉ muốn kiểm tra xem những ‘thay q/uỷ’ này có phải là các người chơi bị nh/ốt ở đây từ trước không… Tiếc là, chỉ là những xá* sống vô h/ồn thôi.”
Chưa kịp hỏi thêm, phát thanh viên đã thong thả tuyên bố: “Chúc mừng các người chơi đã vượt qua ván chơi thứ hai: Thay q/uỷ.”
“Chế độ hợp tác: Toàn bộ người chơi được hồi sinh.”
…
Từng tia sáng mờ tụ lại, Chu Thải và Diêm Huyên Huyên ngã ngồi xuống đất, toàn thân r/un r/ẩy.
Thấy Chu Thải sống lại, tôi vô cùng mừng rỡ, trái tim căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng được thả lỏng.
Chúng tôi vội vàng đỡ cô ấy dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng: “Ổn rồi… chúng ta qua được rồi!”
…
【Trò chơi thứ ba sắp bắt đầu, hãy di chuyển đến phòng ký túc xá 612.】
【Lần này là chế độ đ/ộc lập: Thất bại = chế*, không thể hồi sinh.】
20.
Cả nhóm lập tức khựng lại.
Lần chơi trước chúng tôi còn có thể giữ bình tĩnh, phần lớn là vì tin rằng có thể hồi sinh.
Trong tiềm thức, tất cả nghĩ rằng đây chỉ là một trò chơi quái đản.
Nhưng giờ thì…
Bản chất của trò chơi đã thay đổi.
Cái chế* thật sự đang đến gần.
Diêm Huyên Huyên siết ch/ặt nắm tay, sắc mặt u ám.
Chu Thải khoanh tay, móng tay đã c ắ m sâu vào da t h ị t.
Hai vòng chơi đầu đã là ngàn cân treo sợi tóc, giờ mất đi cơ chế hồi sinh, còn ai có thể sống sót qua lượt tiếp theo?
Tôi thấy mệt mỏi rã rời, nhẹ nhàng tựa lưng vào tường, lựa chọn im lặng.
…
Đột nhiên, một bóng người bước lại gần.
Tôi ngẩng đầu nhìn – là Liễu Tụ.
Cô ấy giúp tôi gạt những lọn tóc rối bên thái dương, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, có em ở đây mà. Có chữ m á u giúp đỡ, chúng ta sẽ sống sót.”
Nhìn vào đôi mắt trong trẻo, sáng ngời ấy, tôi thấy được sự bình tĩnh và kiên định.
Chóp mũi cay cay, tôi cúi đầu dựa vào vai cô ấy.
Hôm nay, cô ấy như một người khác.
Thân thiết, nhưng cũng xa lạ.
Tựa như kể từ khi những huyết văn xuất hiện, Liễu Tụ đã âm thầm thay đổi.
Nhưng giữa ranh giới sống – chế*, tôi không còn tâm trí suy nghĩ sâu xa.
Tôi biết – cô ấy sẽ không hại tôi. Thế là đủ.
…
Chúng tôi chần chừ giây lát, cuối cùng cũng đứng trước cửa phòng 612.
Đang chuẩn bị bước vào, phát thanh viên lại cất tiếng, ngữ điệu đầy hứng thú: “Khoan đã.”
“Trước ván thứ ba, có một ‘trứng ẩn’ trong trò chơi cần xem trước.”
“Là vài thứ… thú vị lắm đấy.”
Trên màn hình, xuất hiện một bàn tay thon dài tái nhợt. Nó nhẹ nhàng vung lên – năm ngón tay kéo ra bốn sợi tơ bạc đang ngọ ng/uậy.
Tựa như bốn con nòng nọc cố gắng trốn thoát, nhưng mãi không thoát khỏi bàn tay của á/c q/uỷ.
“Đây là bốn đoạn ‘tơ ký ức’ mà ta đã ch/ặt đ/ứt, tương ứng với bốn người các cô.”
“Theo luật trò chơi…”
“Toàn bộ ký ức liên quan đến nhau giữa các người chơi, đã bị c/ắt đ/ứt từ trước khi vào trò chơi. Giữa chừng mới trả lại cho các người.”
“Các người không phát hiện… ký ức của mình có gì sai sao? He he…”
21.
“Ký ức giữa chúng tôi?”
Cả nhóm đều sững người tại chỗ.
Khi tôi bắt đầu suy nghĩ kỹ lại, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng: Tôi phát hiện bản thân chỉ nhớ được những ấn tượng rất mơ hồ về ba người bạn cùng phòng!
Liễu Tụ và Chu Thải là bạn thân của tôi - một người trầm lặng, nội tâm sâu sắc; một người lý trí, hiền hòa, học giỏi.
Diêm Huyên Huyên thì kiêu căng ích kỷ, qu/an h/ệ không mấy tốt với chúng tôi ba người.
Chỉ có vậy…
Ngoài những thứ như thân phận và tính cách đại khái, tôi không thể nhớ thêm điều gì khác…
Trước đây chưa từng có cơ hội để hồi tưởng kỹ lưỡng, nhưng lúc này bị nói trắng ra, ai nấy đều trở nên bối rối, ánh mắt mơ hồ.
Tôi run giọng hỏi: “Tại sao… phải làm vậy?”
Phát thanh viên khẽ cười: “Đây là phúc lợi dành cho tân thủ đấy chứ.”
“Những người chơi có quá nhiều vướng mắc với nhau rất dễ tự xâu x/é, mâu thuẫn nội bộ, chẳng còn tâm trí nào chơi game, cuối cùng chế* lãng phí ngay trong ván đầu.”
“Những kẻ không tôn trọng trò chơi như vậy, thật vô vị.”
“C/ắt ký ức đi là để các người tập trung hơn trong giai đoạn đầu.”
“Nhưng bây giờ giai đoạn tân thủ đã qua rồi, hơ hơ… đương nhiên phải tìm chút niềm vui thôi.”
Quá nhiều vướng mắc?
Trái tim tôi khẽ nhói lên – một linh cảm x/ấu trào dâng.
“Để ta cho bọn mi xem một ít trứng ẩn ký ức nhé.” Bàn tay q/uỷ búng một cái, bốn sợi tơ bạc đồng loạt rung lên.
Màn hình livestream mờ dần rồi chuyển sang một cảnh tượng khác: Liễu Tụ bị đ/è úp mặt xuống bồn rửa trong nhà vệ sinh, ánh mắt vô h/ồn, tóc tai rũ rượi.
Kẻ đang bạo hành thì bật cười nhạo báng — kẻ cầm đầu, không ai khác chính là Diêm Huyên Huyên với dáng vẻ hung hăng, ngạo mạn.
…
Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, cau mày dừng bước, giơ điện thoại lên quay lại cảnh tượng.
Ngay sau đó, cô lôi đến một cái ghế, vung mạnh đ/á/nh về phía đám b/ắt n/ạt.
Hai bên lao vào ẩu đả.
…
Cô gái dù người đầy thương tích vẫn nở một nụ cười, chìa tay về phía Liễu Tụ.
Liễu Tụ trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy.
…
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, trong lòng đầy xúc động.
Cô gái đó… không phải chính là tôi sao?
Màn hình lại lóe lên.
Thư viện.
Chu Thải đang kiên nhẫn giảng bài. Tôi thì gật gù buồn ngủ, còn Liễu Tụ chăm chú lắng nghe.
Chu Thải bất đắc dĩ mỉm cười, gõ nhẹ vào trán tôi.
Liễu Tụ nhìn tôi luống cuống, khẽ bụm miệng cười tr/ộm.
Ánh mắt cô ấy không còn âm u, mà tràn đầy ánh sáng, rực rỡ như thể mọi thứ đang dần trở nên tốt đẹp hơn.
…
Lại một cảnh khác.
Tôi nắm cổ áo Chu Thải, t/át văng cặp kính của cô ấy.
Mắt kính rơi xuống sàn, kính vỡ nứt toác.
Tôi gào lên như kẻ đi/ên: “Tại sao cậu lại hại cô ấy?!”
Chu Thải không nói một lời.
…
Trên tầng cao một tòa nhà, Liễu Tụ đứng ở mép lan can, quần áo rá/ch rưới. Cô ấy cầm trên tay một vật màu đen, bình tĩnh nói gì đó.
Bên trong phòng là mấy gã đàn ông ăn mặc tề chỉnh phần thân trên nhưng trần truồng phần dưới, ánh mắt từ đùa cợt chuyển sang sợ hãi.
Giây tiếp theo, Liễu Tụ nhảy xuống. Trong mắt là sự kiên định không thể lay chuyển.
“Xong rồi, trứng ẩn kết thúc.” Giọng phát thanh viên tràn ngập hưng phấn, như thể đang cố nhịn cười: “Người nào vượt qua vòng ba… sẽ được trả lại toàn bộ ký ức.”
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook