Kỳ Nguyện

Kỳ Nguyện

Chương 17

02/01/2026 17:12

Hai mươi năm làm người, lần đầu tiên hắn nói năng rối lo/ạn.

Ta đứng trong gió, giọng rành rọt:

“Bệ hạ, không cần nữa. Mỗi ngày tháng từng ở bên người, đều khiến thần buồn nôn.”

Sắc mặt Long Chước trong khoảnh khắc trắng bệch. Hắn loạng choạng bước tới, giọng r/un r/ẩy:

“Trẫm sai rồi… trẫm cầu ngươi quay lại, Kỳ Nguyện.”

“Qua đây đi, đừng đến đó, được không?”

Trên đỉnh núi, gió rít dữ dội. Nước mắt hắn rơi xuống, giọng như mất đi một phần sinh mệnh.

Chỉ cách gang tấc, ta khẽ cong môi, giọng mang ý cười:

“Tiếc thay, không còn do người quyết nữa.”

Một tiếng gào x/é ruột x/é gan.

“Kỳ Nguyện...!”

Đời người, sinh lão bệ/nh tử đều là số mệnh. Ta tin số, cũng tin đời người ngắn ngủi.

Rơi xuống, ta nhắm ch/ặt mắt.

Như chim sổ lồng, mọc cánh bay đi.

Hết thảy, cuối cùng cũng kết thúc.

Năm Long Khánh thứ ba, Đại Long triều đại thắng, khắp nơi mở hội ăn mừng.

Chỉ riêng quốc chủ lâm trọng bệ/nh, nằm liệt suốt nửa năm trời.

Trong thời gian ấy, Kỳ Tiêu dâng sớ xin cáo quan. Long Chước khi đó bệ/nh nặng trên long sàng, vẫn phê chuẩn rất nhanh.

Ba tháng sau, Kỳ Long Xươ/ng đột ngột qu/a đ/ời trong phủ Tể tướng.

Song thiên hạ vẫn chưa thể yên bình.

Chính sự hà khắc, bạo ngược của Long Chước khiến khắp nơi nổi dậy, lo/ạn lạc liên tiếp, dân chúng khổ không kể xiết.

Tiểu vương gia nắm giữ binh quyền, tự lập thế lực. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã bức cung đoạt vị, đăng cơ làm tân quân.

Long Chước bị giam trong thâm cung, phong làm Thái thượng hoàng.

Mùa xuân năm thứ ba, hoa cỏ lại nở, cục diện dần ổn định. Phố phường đông đúc, ta đội mũ che mặt, sống bằng nghề vẽ tranh tại một trấn nhỏ phía đông nam Đại Long.

Có lẽ trời còn thương xót, vực sâu năm ấy bên dưới là biển lớn cuộn sóng. Trên đường rơi xuống lại bị cậy cổ thụ chắn ngang, giữ được một mạng, chỉ để lại vết thương ở mặt.

Khi tỉnh lại, ta đã nằm trong căn lều nhỏ của ngư dân ven biển.

Hôm đó, bên đường có một vị khách nam dừng chân.

Ta cúi đầu thu xếp bút mực, chợt nghe một giọng nói quen đến lạ:

“Họa sư, vẽ giúp ta và thê tử một bức được chăng?”

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

Kỳ Tiêu ôm lấy thê tử, râu tóc đã rậm, gương mặt rạng rỡ, cười nói:

“Không có tiền trả, xin miễn cho một bức, được không?”

Nước mắt ta lặng lẽ rơi xuống.

“Không được đâu, huynh đài,” Ta đáp khẽ, “Ta còn phải mưu sinh.”

Từ đó ta rời xa tranh đoạt, nương dưới mái hiên bình dị, sống những ngày an ổn.

Hết

….

Danh sách chương

3 chương
02/01/2026 17:12
0
02/01/2026 17:12
0
02/01/2026 17:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu