Sáu năm sau.
Tôi đang đứng trước tấm gương toilet tô lại son môi.
Bỗng bên tai cứ văng vẳng tiếng trách móc:
“Ngay từ đầu cô quay lại nhìn hắn ta một cái, thì hắn đâu có nổi đi//ên như vậy.”
Tôi thu dọn lại đống mỹ phẩm của mình, rồi lấy ra tấm danh thiếp: “Nếu bà muốn nhập rư//ợu của công ty tôi, thì liên hệ với tôi.”
Bà chủ cầm tấm danh thiếp của tôi: “Cô đừng giả ng//ốc! Cô không nhìn ra hay sao? Cô không biết chỗ này là đâu à?”
Tôi đẩy cửa nhà vệ sinh ra.
Trước mắt tôi là tiệc tùng tr//uỵ l//ạc cùng tiếng nhạc đầy t//à â//m cứ ầm ầm bên tai, làm tôi choáng váng.
Phục vụ ở đây đều rất xinh đẹp, bọn họ còn đeo tai thỏ, không phân biệt được đâu là người thật đâu không phải là người.
Người đ//àn ô//ng đang thanh toán tại quầy, trông có vẻ đàng hoàng, nhưng mấy cái đuôi sau lưng bọn họ thì trông có vẻ không đúng cho lắm.
Có hồ ly, có gấu trúc, còn có…
Tôi hơi phân tâm, ánh mắt dừng lại ở một cái ghế băng dài cách tôi không xa.
Đó là chỗ ngồi của một người đ//àn ô//ng đầy yêu khí t//à mị, cái đuôi rắn dài phía sau anh ta, đang lười biếng buông thõng trên mặt đất.
Tôi không nhìn nữa, rồi bình tĩnh quay đi.
Bà chủ quán đuổi theo tôi:
“Nghe tin cô sẽ tới, anh ta đã không ngủ không nghỉ hơn nửa tháng chỉ để đợi cô! Cô làm sao thì… không biết cậu ta à!”
Tôi cười chân thành với bà chủ: “Quán b//ar của bà sẽ cần rư//ợu của chúng tôi, nên nhớ liên lạc với tôi.”
“Thẩm Dư.”
Đột nhiên bà ta hét lớn vào mặt tôi.
Mọi người trong quán b//ar đều quay lại nhìn tôi.
Tôi hoảng hốt quay đầu bỏ chạy khỏi quán b//ar.
Chuyện này…
Tôi rõ ràng biết là không nên lui tới quán b//ar của yêu tinh.
Bình luận
Bình luận Facebook