Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Khởi Linh Trương
- PHẦN CÚC
- Chương 7
Phụ hoàng ưng thuận, ngày hôm sau khi đến Quỳnh Phương Cung, Ngài ra lệnh cho Tôn thái y và những người khác đi cùng.
Kết quả Tôn thái y và hai vị Thái y khác đồng loạt chẩn đoán ra, phương t.h.u.ố.c của Thừa quý nhân đã bị thay đổi. Mấy vị t.h.u.ố.c được thêm vào có liều lượng quá nặng, nếu dùng thêm một tháng nữa thì đủ để mất mạng. Nếu hôm nay Thái y không phát hiện, e rằng một tháng sau, Thừa quý nhân sẽ âm thầm c.h.ế.t đi ở Triều Lộ Điện. Đến lúc đó, Vân Hoa Cung gần Triều Lộ Điện nhất sẽ có nghi vấn lớn nhất, chủ vị một cung là Hàm Quý phi càng khó lòng thoát tội.
Phụ hoàng kinh ngạc, lập tức ra lệnh điều tra đến cùng xem là ai đã nhúng tay vào.
Vị Thái y bị điều tra đã thừa nhận, là Thụy Châu, người bên cạnh Lan phi, đã chỉ thị hắn làm như vậy.
Thụy Châu là cung nữ thân cận của Lan phi, hầu hạ nhiều năm, vẫn luôn trung thành tận tụy, Phụ hoàng ra lệnh cho Lan phi giải thích.
Nhưng Lan phi vẫn thần sắc thản nhiên, giữ phong thái cao quý của mình, "Thần thiếp không hề hay biết chuyện này."
"Thần thiếp sánh đôi cùng Hoàng thượng nhiều năm, hai lòng tương hứa, sao Hoàng thượng có thể tùy tiện nghi ngờ thần thiếp?"
Kết quả Thụy Châu chủ động quỳ xuống nhận tội, nói tất cả mọi việc đều do mình làm, không liên quan đến Lan phi, "Hoàng Thượng, Nương nương phẩm chất cao khiết, tuyệt đối sẽ không làm chuyện như thế. Tất cả là do nô tài làm, Ngài cứ trách ph/ạt nô tài đi!"
"Nương Nương hiện giờ còn đang mang long th/ai, Ngài ngàn vạn lần đừng oan uổng Nương nương!"
Mưu hại hậu phi là trọng tội, Thụy Châu một mình gánh vác, rõ ràng là muốn rũ bỏ liên can cho Lan phi. Nhưng ai cũng không phải kẻ ngốc, một cung nữ trung thành mưu hại phi tần, phần lớn là do chủ tử chỉ thị. Nếu nói Lan phi hoàn toàn không biết, chẳng ai tin nổi.
Nhưng lời nói của Thụy Châu vẫn nhắc nhở Phụ hoàng, hiện giờ Lan phi mang th/ai, thân thể tôn quý. Hơn nữa Thừa quý nhân không được sủng ái, dù hỏng giọng, người cũng bệ/nh tật thập tử nhất sinh, Phụ hoàng cũng không cảm thấy xót xa.
Sau vài lần đối chất, Lan phi vốn tưởng chuyện này có thể kết thúc tại đây.
Không ngờ khi Phụ hoàng hạ chỉ ban c.h.ế.t Thụy Châu, định xử lý nhỏ chuyện lớn, Thừa quý nhân bỗng nhiên vùng vẫy đứng dậy, quỳ rạp trên mặt đất, khóc không thành tiếng, "Hoàng Thượng, thần thiếp muốn tố giác Lan phi!"
10.
Ngày hôm đó, Thừa quý nhân đã trút hết tất cả mọi chuyện ra.
Bà ta không chỉ nói Lan phi sai người đổi th/uốc, hại bà ta hỏng giọng hoàn toàn, triền miên trên giường bệ/nh, Thụy Châu chỉ là làm theo lệnh. Mà còn nói đến chuyện hộp trang sức năm xưa mẫu thân của Lan phi tặng cho các trắc phi có chứa Hàn d.ư.ợ.c khiến nữ nhân không thể mang th/ai. Chính vì vậy Hàm Quý phi một lần sảy th/ai, một lần con c.h.ế.t yểu, và những phi tần khác bị sảy th/ai năm xưa cũng đều là do t.h.u.ố.c này.
Sự việc liên quan đến long tự, Phụ hoàng cực kỳ phẫn nộ, sai người lấy những hộp trang sức này từ các cung ra. Từng lớp lót bên trong được cạy mở, quả nhiên bên dưới đều có một lớp bột th/uốc.
Sự việc đã đến nước này, Thừa quý nhân quỳ mọp dưới chân Phụ hoàng, kể lể những việc tận tâm tận lực mà bà ta đã làm cho Lan phi suốt bao năm qua.
Những chuyện như dùng thơ tình h/ãm h/ại Hàm Quý phi, còn tung tin đồn trong cung rằng Hàm Quý phi không từ th/ủ đo/ạn để tranh sủng, tất cả những chuyện đó đều là Thừa quý nhân làm cho Lan phi. Đối với những việc này, Lan phi không chỉ hay biết mà không ngăn cản, còn ngầm đồng ý Thừa quý nhân làm đúng.
Giọng nói Thừa quý nhân khàn đặc, từng lời ứa m/áu, nhưng đối với những lời tố cáo này, Lan phi vẫn không chịu giải thích.
Ả vẫn thanh đạm như hoa cúc, ngẩng cao cái đầu thanh cao của mình, "Hoàng Thượng, thần thiếp không hề hay biết chuyện này, thần thiếp là bị oan uổng. Người và thần thiếp quen biết từ thuở thiếu thời, Người không thể nghe theo lời gièm pha của người khác."
Nhưng Phụ hoàng đã cảm thấy mệt mỏi bất mãn, thậm chí là tức gi/ận với cái thái độ giả dối này của ả, "Có oan thì ngươi hãy tìm bằng chứng, tự chứng minh sự trong sạch của mình! Quả nhân không phải là Hình Bộ Thị lang, không biết xử án!"
Phụ hoàng lại sai người áp giải sinh mẫu của Lan phi, Hỉ Tháp Lạp thị, vào cung để tra hỏi đối chất trước mặt.
Hỉ Tháp Lạp thị lúc đầu không nhận tội, nói bà không rõ những bột t.h.u.ố.c trong hộp trang sức là gì, sau đó Phụ hoàng nhặt một chiếc hộp trang sức ném vào mặt bà ta.
"Tốt lắm, đã nói không biết, vậy thì tự mình ăn đi!"
"Ăn đi, sao lại không ăn?!"
Hỉ Tháp Lạp thị bị dọa sợ, liên tục c/ầu x/in tha thứ, thừa nhận mình nhất thời hồ đồ là vì Lan phi.
Thấy Lan phi thờ ơ không nói, Hỉ Tháp Lạp Thị kéo tay áo ả ta khóc lóc van xin, "Lan Nhi, con mau nói gì đó c/ầu x/in cho mẫu thân, cũng c/ầu x/in cho cả tộc ta đi!"
"Mẫu thân làm những điều này đều là vì con, sự việc đã đến nước này, con không thể không lo cho mẫu thân, không thể không lo cho những người khác trong nhà! Vinh quang của cả tộc ta, đều phụ thuộc vào con đó!"
Nhưng mặc cho Hỉ Tháp Lạp thị khóc lóc t.h.ả.m thiết đến đâu, Lan phi vẫn vô cảm.
Cuối cùng, ả mới lạnh lùng mở miệng, "Ta không hề bắt mẫu thân làm những việc này. Tất cả, đều là Người tự chuốc lấy." Hai câu nói đã rũ bỏ bản thân sạch sẽ không còn một chút liên quan.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook