Nghi lễ bắt đầu.
Vệ Tùng nói muốn đổi mệnh của chị dâu cho mẹ tôi, như vậy thì mẹ có thể thay thế chị dâu chịu đựng những phản phệ mà vốn dĩ chị dâu phải chịu.
Vệ Tùng dán hết toàn bộ những bùa chú còn lại lên cây lựu và người mẹ tôi, sau đó quay người lại, trong miệng đọc một đoạn chú ngữ mà chúng tôi nghe không hiểu gì cả.
Lúc này, trừ Vệ Tùng, mẹ và chị dâu ra, tất cả chúng tôi đều đã lùi lại đến bên bức tường âm thầm quan sát.
Nhưng chú ngữ của Vệ Tùng còn chưa đọc xong, chỉ mới qua vài giây ngắn ngủi.
Bầu trời vốn đang trong xanh đột nhiên tối lại, mây đen ùn ùn kéo đến, từng đám mây đen chồng lên nhau khiến chúng tôi cảm giác ngột ngạt.
Tôi ôm ng/ực khó chịu quỳ xuống đất, quay đầu lại nhìn bố tôi và mấy người kia thì phát hiện bọn họ đã đổ mồ hôi đầy đầu, cơ thể quỳ xuống cũng sắp không trụ nổi nữa.
“Chuyện, chuyện gì thế này?”
Anh tôi lắp bắp nói ra câu này.
Tôi há miệng ra thì phát hiện cổ họng giống như bị vật gì chặn lại vậy, không phát ra được tí âm thanh nào.
Tôi giãy giụa nhìn về phía Vệ Tùng, chỉ nhìn thấy anh ấy mặc bộ đồ đạo sĩ đứng đấy, gió thổi làm bộ đồ bay phấp phới, xung quanh còn có ánh sáng màu vàng nhạt bảo vệ anh ấy.
Anh ấy dùng ngón tay cái và ngón tay giữa kẹp ch/ặt lá bùa lại, rồi vẽ vài đường trong không trung.
Lá bùa lập tức bốc ch/áy, sau đó anh ấy đẩy tay về phía trước, lớn tiếng hét:
“Phá!”
Cây lựu liền ngã xuống.
Tôi cũng không thể chịu đựng được nữa mà ngất lịm đi.
Bình luận
Bình luận Facebook