Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thế là ngày hôm sau, Lục Căng Dã bắt đầu chiến tranh lạnh với tôi.
Cụ thể thể hiện ở chỗ, khi tôi đang đ/au đầu vì bài tập nhóm, anh đứng bên cạnh khoanh tay đứng nhìn, rồi buông một câu.
"Chút chuyện cỏn con này, chắc chắn em tự mình làm được đúng không."
Lúc tôi ra ngoài đi chơi với bạn, anh bảo.
"Đi đi, em lớn rồi mà, chút chuyện này anh trai làm sao mà quản được."
Khi tôi đang nhăn nhó vì đống hành lá trong bát mà mình không thích ăn, anh nói.
"Ăn đi, người lớn cả rồi, sao có thể kén ăn được cơ chứ."
Tình trạng này cứ thế kéo dài cho đến vài ngày sau.
Sau khi tan học về nhà, tôi ngạc nhiên phát hiện bố mẹ lại đang ở nhà.
Họ cùng Lục Căng Dã ngồi trên sô pha, sắc mặt vô cùng trầm trọng.
Đạn mạc trước mặt lóe lên.
[Á á á tuyệt quá đi, nữ chính cuối cùng cũng được nhận lại gia đình hào môn rồi!]
[Haiz, bố mẹ biết con gái ruột của mình phải lưu lạc bên ngoài lâu như vậy, chắc chắn là đ/au lòng muốn ch*t rồi.]
[Mau đón nữ chính về nhà đi! Chỉ là không biết họ sẽ xử lý nữ phụ thế nào thôi.]
[Dù bây giờ có mềm lòng, không nỡ đuổi nữ phụ đi, thì đợi sau này nữ phụ tự tìm đường ch*t, bọn họ cũng sẽ đuổi cô ta đi thôi.]
Quả nhiên, đợi sau khi tôi bước vào, bố mẹ liền uyển chuyển kể lại chuyện bế nhầm con cho tôi nghe.
Nói xong, bọn họ cũng chìm vào im lặng.
Dường như đang do dự không biết nên thu xếp chuyện đột ngột này ra sao.
Lúc này, Lục Căng Dã lên tiếng.
Anh liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục giọng điệu mỉa mai chua ngoa.
"Dù sao thì em gái cũng nói nó lớn rồi, người ta biết đâu lại có dự tính riêng ấy chứ."
Nghe vậy, bố mẹ liền quay sang hỏi tôi: "Sênh Sênh, con có dự định gì về chuyện này không?"
Ngày này cần đến cuối cùng cũng đã đến.
Tôi không hề hoang mang hay khóc lóc ầm ĩ như trong tưởng tượng, mà từ đầu đến cuối đều rất đỗi bình tĩnh.
Chỉ đứng dậy nói.
"Bố, mẹ, cảm ơn hai người đã quan tâm chăm sóc con suốt những năm qua."
"Nếu như cô ấy đã trở về rồi, vậy đương nhiên con cũng nên quay về một gia đình khác."
Lời vừa dứt.
Lục Căng Dã ở bên cạnh ngay lập tức mặt mày trắng bệch.
Cốc nước trong tay rơi "choang" một tiếng xuống sàn nhà.
Vỡ tan tành.
Chương 13
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook