Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Thi Nương
- Chương 1
Dân làng lắm điều đồn rằng bà nội tôi sắp ch*t, nên đã m/ua sẵn một chiếc qu/an t/ài khiêng về nhà để lo hậu sự cho chính mình.
Lúc tôi đi làm đồng về, quả nhiên thấy một chiếc qu/an t/ài đen ngòm được mấy thanh niên lực lưỡng, trông không giống người địa phương, khiêng thẳng đến nhà tôi.
Bà nội tôi chắp tay vái lia lịa mấy anh thanh niên, mặt mày hớn hở rạng rỡ.
Tôi nép mình ở cổng, nghe thấy giọng bà vọng ra rõ mồn một: "Em trai tốt của tôi biếu không tôi một cô vợ, sắp được bế cháu trai bụ bẫm rồi, ha ha ha!"
Tôi bĩu môi, bà nội tôi vẫn khỏe re mà? Có chuyện gì đâu, hại tôi mừng hụt một phen.
Đợi mấy người thanh niên đi khuất, tôi mới rón rén bước vào nhà, không dám hé răng nửa lời.
"Niệm Nam, mày lăn ra đây cho tao! Đứng lén lút ở đó làm cái trò gì!"
Tiếng bà gầm lên vang bên tai, tôi hoảng hốt ngoảnh lại. Một cái t/át trời giáng giáng thẳng vào mặt, khiến đầu óc tôi ù đi vì choáng váng.
"Ngày vui bố mày cưới vợ mà còn thấy mặt mày, đúng là xúi quẩy!"
Tôi ôm lấy má, nén cơn gi/ận trong lòng, nghĩ ngợi một lát rồi thay đổi sắc mặt, nở nụ cười nịnh nọt: "Bà ơi, cháu cũng chỉ mong nhà họ Tô nhà ta sớm có cháu trai bụ bẫm, để dân làng phải gh/en tị đấy thôi!"
Bà không nhận ra giọng điệu mỉa mai của tôi, hừ lạnh một tiếng, nét mặt vẫn không giấu được vẻ hân hoan: "Hừ, coi như con nhóc này còn biết điều."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng chợt nghĩ lại: Nhà tôi lấy đâu ra tiền để bố lấy vợ mới?
Mấy hôm trước bà không phải mới than thở chuyện m/ua phụ nữ bị b/ắt c/óc về quá đắt đỏ, giờ ngay cả m/ua một cô ngốc hay đi/ên cũng phải b/án sạch gia sản sao?
Bà hỏi tôi: "Bố mày đi đâu rồi?"
Tôi thật thà đáp: "Hôm nay bố đi đá/nh bài lá với chú Vương nhà bên, tối mới về ạ."
Nghe vậy, bà tức gi/ận giậm chân thình thịch: "Thằng con trời đá/nh này, về muộn thế này, nó không biết vợ nó để lâu một giây là mất tươi sao?"
Tươi? Tôi chỉ biết cá tươi, gà tươi. Vợ chắc chắn là người, người mà cũng tính tươi hay không sao?
Sống lưng tôi bỗng lạnh toát, da gà nổi lên khắp người, trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành. Tôi cứ cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào sau lưng mình.
Ngoảnh lại nhìn, nửa trước chiếc qu/an t/ài cũ kỹ đang chĩa thẳng vào tôi, tựa như mọc ra đôi mắt vậy.
Bà vội vàng vặn đầu tôi lại, đẩy tôi ra ngoài sân, quát tháo: "Nhìn cái gì! Còn nhìn nữa tao móc mắt bây giờ!"
Sau đó, bà thốt lên một câu khiến mồ hôi lạnh tôi chảy ròng ròng: "Mau đi chuẩn bị đồ đạc! Tối nay bố mày sẽ cưới vợ mới!"
Nghe những lời ấy, đầu óc tôi "ù" lên, trống rỗng.
Ý bà là sao?
Tôi kinh hãi tột độ, lắp bắp hỏi: "Bà ơi, bố... bố lấy mẹ kế, sao cháu không thấy ai cả?"
Bà nghe vậy, lại hớn hở bảo tôi: "Mẹ kế mày, không phải ở đó sao?"
Bà chỉ tay về phía chiếc qu/an t/ài: "Đang nằm trong ấy đấy, còn tươi nguyên lắm, lát nữa mày sẽ thấy."
Nhưng tôi chỉ mới nghe nói cá vừa mổ còn tươi, vịt mới làm th!t còn tươi. Chứ ai nghe nói người còn tươi bao giờ?
Quá đỗi k/inh h/oàng, tôi run run hỏi bà.
"Đương nhiên không phải người sống. Người sống mà rẻ thế được sao? Nhưng miễn là đẻ được cháu trai bụ bẫm cho tao, sống hay ch*t thì quan trọng gì?"
Bà thản nhiên nói.
"Đây là bí thuật cổ mà em trai ruột tao cho, con nhỏ này chắc chắn sẽ đẻ con trai!"
Bà trợn tròn đôi mắt tam giác đ/áng s/ợ, lông mày dựng đứng, mặt mày hớn hở. Nước bọt b/ắn cả vào mặt tôi.
Có lẽ hôm nay tâm trạng bà quá tốt, bà tiếp tục: "Mày có biết không? X/ác nữ này là do ông cậu mày đặc biệt đưa từ trên núi xuống, vốn là con nhà lành. Mà ông cậu còn bảo, đảm bảo sinh con trai, hơn hẳn cái c/on m/ẹ vô dụng chẳng đẻ nổi trứng nào của mày!"
Bà nhổ một bãi nước bọt nhắc đến mẹ tôi.
Nghe nhắc đến mẹ, ánh mắt tôi khẽ d/ao động.
"Quan trọng nhất là..." Bà cười một cách quái dị và rợn người: "Cái x/ác nữ này tao đã tự mình kiểm tra rồi, không những còn trinh, mà còn xinh đẹp lắm đấy."
Chương 17
Chương 15
Chương 16
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook