Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)
- Chương 1867: Mang rượu tới
05/03/2025 16:53
---
Gã đàn ông g/ầy gò đưa mắt nhìn Diệp Oản Oản một cái: "Không cần thiết!"
Diệp Oản Oản: "..."
Bất đắc dĩ, Diệp Oản Oản tỏ vẻ đầy nghiêm nghị, nhìn mấy vị thành viên Không Sợ Minh, nói: "À, ta có chút khát nước, các ngươi có ai mang theo rư/ợu trên người không?"
Khát nước?
Nghe Diệp Oản Oản hỏi, mấy vị thành viên tinh anh Không Sợ Minh sững cả người. Khát nước không phải là nên uống nước sao, tại sao phải uống rư/ợu... Đó giờ cũng chưa từng nghe nói rư/ợu có thể giải khát nha!
"Tôi có!"
Một vị thành viên tinh anh Không Sợ Minh trong đám, lập tức lên tiếng.
Lúc này, sắc mặt Diệp Oản Oản nhất thời trở nên vui mừng, vốn là hỏi đại cầu may, chưa từng nghĩ, lại sẽ thực sự có…
Diệp Oản Oản nhận lấy bình nước, nhìn chằm chằm gã đàn ông g/ầy gò cách đó không xa: "Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, ngươi bây giờ chạy thoát thân, cũng còn kịp!"
Diệp Oản Oản nếu có thể không uống rư/ợu thì không uống vẫn hơn! Sau khi s/ay rư/ợu, cũng không ai biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng muốn vậy, điều kiện tiên quyết là gã đàn ông này phải biết thức thời một chút.
Thấy gã ta thờ ơ không động lòng, Diệp Oản Oản cũng không nói nhảm thêm, rót thẳng một hớp “rư/ợu” vào trong miệng.
Sau khi dòng chất lỏng kia chảy vào miệng, sắc mặt Diệp Oản Oản nhất thời biến đổi, ném thẳng chiếc bình “rư/ợu” xuống đất đầy bất mãn: "Ta con mịa nó muốn uống rư/ợu, ngươi đưa nước cho ta làm cái gì?"
Nghe lời trách m/ắng này, thành viên tinh anh Không Sợ Minh vừa đưa bình nước cho Diệp Oản Oản sững sờ, mặt đầy ủy khuất trả lời: "Minh chủ... Nhưng ngài nói là ngài khát nước mà? Tôi cảm thấy, rư/ợu không thể giải khát... mà vừa vặn tôi cũng có mang theo nước bên người..."
Diệp Oản Oản: "..." Một cái t/át này của ta đ/á/nh xuống, ngươi có thể lập tức qu/a đ/ời đấy, có tin không hả?
"Nhanh, cho ta rư/ợu..." Diệp Oản Oản tận lực tiết chế cảm xúc của mình, để cho tâm tình trở nên ôn hòa hơn một chút.
"Ồ..." Thành viên tinh anh Không Sợ Minh có chút mộng bức lấy bầu rư/ợu ra, đưa cho Diệp Oản Oản.
"Các ngươi... là... đang xem thường ta sao?" Giờ phút này, trong mắt của gã đàn ông g/ầy gò, hiện ra hàn ý âm u.
Ở thời điểm này, Diệp Oản Oản lại có thể hoàn toàn không nhìn hắn, không coi ai ra gì, đòi nước, đòi rư/ợu của đám thành viên tinh anh Không Sợ Minh.
"Ngại quá, Minh chủ chúng ta đương nhiên là xem thường ngươi! Ngươi thì tính là cái thứ gì, ở trước mặt Minh chủ chúng ta, ngươi ngay cả một con giun con dế cũng không bằng. Cũng không tự soi mặt vào trong nước tiểu mà xem, chính mình là cái quái gì! Chỉ bằng ngươi, còn muốn được lọt vào mắt của Không Sợ Minh Chủ?"
Một vị thành viên Không Sợ Minh lạnh giọng cười to.
Diệp Oản Oản: "..." Hảo hán à, xin ngài ngàn vạn lần đừng nghe hắn ăn nói linh tinh, tôi đây thực sự rất coi trọng ngài…
Nhưng mà, tuy là trong lòng nghĩ như vậy, ngoài mặt nàng cũng không thể tỏ ra khiếp đảm chút nào, mà còn phải làm bộ thực sự xem thường gã đàn ông g/ầy gò kia. Thực sự là vô cùng bất đắc dĩ!
Mắt thấy gã đàn ông g/ầy gò đang nhanh chóng lao về phía mình, Diệp Oản Oản vội vàng mở bầu rư/ợu ra.
Nhưng trong nháy mắt khi khui bầu rư/ợu, Diệp Oản Oản h/ận không thể một cước đem vị thành viên tinh anh Không Sợ Minh kia đ/á ch*t tươi. Con mịa nó... Rư/ợu đâu?
Diệp Oản Oản theo bản năng dốc ngược hồ lô rư/ợu xuống đất, vẫy vẫy, chỉ có vài giọt rỉ ra.
Thấy vậy, vị thành viên tinh anh Không Sợ Minh kia như có điều suy nghĩ, nói: "Ồ... Đúng rồi, Minh chủ, thật giống như mới vừa nãy tôi đã uống cạn mất rồi!"
Diệp Oản Oản: "..." Chẳng lẽ, Không Sợ Minh không có lấy nổi một người đáng tin hay sao?
"Ta con mịa nó vốn không nên để cho Bắc Đẩu chọn người..." Sắc mặt Diệp Oản Oản cực kỳ khó coi.
Mắt thấy nam nhân g/ầy gò đã gần trong gang tấc, Diệp Oản Oản dở khóc dở cười. Thôi xong, “tèo” đến nơi rồi! Nếu như thực sự không xong, vẫn là nên giao chiếc nhẫn cho hắn vậy…
"Tiểu tử, ngươi ban ngày ban mặt, cư/ớp đồ của một cô gái, không tốt lắm đâu!"
Còn không đợi Diệp Oản Oản giao chiếc nhẫn ra, một thân ảnh áo trắng đã lao vút ra.
Nhìn thấy người đàn ông từ đâu lao ra chắn ở trước mặt mình, thần sắc Diệp Oản Oản đầy kinh ngạc.
Chương 21
Chương 16
Chương 16
Chương 11
Chương 7
Chương 7
8
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook