Tân Đế Vứt Bỏ Ta

Tân Đế Vứt Bỏ Ta

Chương 1

26/11/2024 17:51

Tân Đế vứt bỏ ta, cưới người trong mộng của hắn.

Từ đó về sau, cả nhà ta bắt đầu mặc kệ sự đời.

Biên quan bị tấn công, cha ta: Bị b/ệnh nặng, không dậy được.

Trị an trong kinh không ổn, ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền.

Hộ Bộ hết tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho mượn được.

Tân Đế nổi trận lôi đình: Các người là cái thá gì? Trẫm có thừa người!

Được thôi. Tiếp tục mặc kệ sự đời nào.

Sau đó, đại ca của người trong mộng bị tân đế phái đi nghênh đón địch, suýt nữa ch*t.

Nhị ca của người trong mộng bị tân đế lệnh đi phá án, ba ngày bị dọa thành kẻ ngốc.

Mẹ của người trong mộng vì giữ thể diện cho con gái mà đã cho mượn hết tiền lo hậu sự cho mình.

Ù hú, cứ kệ sự đời, mãi sướng.

------

Một ngày trước khi Tần Bách đăng cơ, người trong mộng của hắn đã trở về.

Ngày hôm sau, hắn không nói năng gì đã phong Sở Huỳnh làm hậu ngay trước mặt trăm quan văn võ, vứt hết thể diện của Vân gia chúng ta xuống đất dí nát.

“Mẹ, còn vào cửa cung không?”

Ta vừa ngáp ngủ vừa hỏi.

Sáng sớm trời còn chưa sáng mẹ đã lôi đầu ta dậy, chải tóc trang điểm, ngồi đợi trong sảnh chính từ sớm, nói không thể mất mặt được.

Nào ai ngờ đợi cả một sáng lại nhận được tin tức như thế này.

“Vào gì mà vào? Dám qua cầu rút ván với ta? Không l/ột da chúng ra, ta không gọi là La Vân Cẩm!”

Mẹ ta tức tới mức long sòng sọc.

"Phu nhân, Trần Thái hậu tới, bây giờ bà ta đang đợi ở ngoài cửa, có cho bà ta vào không ạ?”

Quản gia đứng trong đại sảnh, cẩn thận bổ sung một câu.

Tên đầy đủ của Trần Thái hậu là Trần Nhàn, là bạn bè thân thiết từ thời khuê các của mẹ ta, hôn sự của ta và Tần Bách cũng là do hai người quyết định sau cuộc trò chuyện vui vẻ.

"Người ta là Thái hậu, ta chẳng qua chỉ là một phu nhân tướng quân, ta nào có gan ngăn không cho bà ta vào? Còn không mau theo ta ra ngoài nghênh đón?”

Mẹ ta cười khẩy, đứng khỏi ghế chủ mẫu.

Chưa đợi bà đi được hai bước, Thái hậu dẫn đầu một hàng cung nữ đi từ bên ngoài vào.

"Tỷ tỷ, lời này thấy xa cách quá, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm phải thân thiết hơn người ngoài chứ.”

Thái hậu mặt mày rạng rỡ đi vào, nắm tay mẹ ta.

"Thần phụ không dám nhận tiếng tỷ tỷ của người, Thái hậu nương nương mời ngồi.”

Mẹ ta rút tay về, hạ người hành lễ.

Ta cũng hành lễ theo.

Thái hậu thấy vậy cũng bất lực thở dài, ngồi xuống ghế chính.

...

"Việc này thật sự là Bách Nhi không đúng, không đá/nh tiếng trước với Vân gia đã tự mình phong hậu, trước khi tới ta đã dạy dỗ nó rồi, tỷ tỷ và Liễu Nhi đừng tức gi/ận.”

Thái hậu ngồi ngay ngắn, lên tiếng vỗ về chúng ta.

Một câu đã chặn đứng chất vấn mẹ ta định hỏi.

"Việc đã như vậy, nương nương muốn giải quyết thế nào?”

Mẹ ta nhìn bà ấy hỏi.

"Phong hậu không phải trò chơi, hiện giờ đã tuyên cáo thiên hạ, không thể đổi, Liễu Nhi chỉ có thể chịu uất ức làm quý phi.”

Thái hậu lắc đầu than thở, tỏ ý xin lỗi.

“Đây là gạo đã đóng thuyền, muốn bắt ép chúng ta nhận?”

Mẹ ta trầm giọng hỏi.

"Tỷ tỷ đừng nói khó nghe như vậy, Bách Nhi đã có người mình thích, khư khư cố chấp, ta cũng bất ngờ. Nếu việc đã thành thật, mọi người lượng thứ, vui vẻ làm người một nhà, không tốt hay sao?”

"Ha, người một nhà? Vậy Sở gia tính là gì vậy? Con gái ta chịu thiệt để các người vui vẻ à? Không thể nào!”

Mẹ ta hoàn toàn không nhịn được cơn tức gi/ận mà nói.

“La Vân Cẩm! Cô đừng có thấy bổn cung gọi cô hai tiếng tỷ tỷ là cô không biết trời cao đất dày, thiên hạ đã là thiên hạ của con trai bổn cung, hôm nay bổn cung tới đây đã là cho mấy người đủ thể diện lắm rồi!”

Trần Thái hậu uy nghiêm bị khiêu khích, không còn niềm nở nữa: “Bổn cung khuyên các người ngoan ngoãn chấp nhận chức vị quý phi này, Vân Liễu sớm đã đính hôn ước với Bách Nho, nếu như muốn từ hôn, bổn cung xem khắp thiên hạ này còn ai dám cưới nó!”

Trần Thái hậu u/y hi*p nói.

“Vậy thì không cần Thái hậu nương nương lo lắng, La Vân Cẩm ta không có bản lĩnh nào khác ngoài ki/ếm tiền, cho dù cả đời Liễu Nhi không gả, ta cũng nuôi được con bé.”

Mẹ ta cũng không chịu yếu thế.

“Được! Được lắm La Vân Cẩm, Bách Nhi có thể lên được ngôi đế, một nhà các người đã bỏ ra rất nhiều công sức nhưng cô đừng tưởng rằng chúng ta không thể tách rời khỏi các người! Đường này là do chính các người tự chọn, đến khi đó hối h/ận rồi đừng có tới quỳ gối c/ầu x/in bổn cung!”

Trần Thái hậu hậm hực nói, phất tay áo rời đi.

Danh sách chương

3 chương
26/11/2024 17:52
0
26/11/2024 17:52
0
26/11/2024 17:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi trạm khí tượng cũ ở Bành Hồ giải thể, anh cùng vợ cũ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc hải văn bị sửa đổi.

Chương 12

8 phút

Trước khi xưởng in cũ tại Đài Trung ngừng hoạt động, bà cùng con trai trưởng thành truy tìm mười lô sổ tay an toàn công đoàn bị đánh tráo bản in.

Chương 10

11 phút

Trước ngày đóng cửa xưởng nhuộm cũ ở Tân Bắc, hai chú cháu truy tìm mười một thùng nước sông bị đánh tráo nhãn

Chương 11

13 phút

Trước ngày đóng cửa tiệm suối khoáng cũ ở Đài Đông, anh cùng người em họ đã trưởng thành cùng truy tìm mười ba mẫu nước khoáng bị niêm phong lại.

Chương 13

15 phút

Trước khi tháo dỡ nhà máy nước đá cũ ở Cao Hùng, cô cùng người cộng sự cũ truy tìm mười một tấm bảng nhiệt độ thủy sản bị tráo lõi

Chương 11

18 phút

Trước ngày trạm thí nghiệm cá giống cũ ở Nghi Lan đóng cửa, cô cùng người em trai đã trưởng thành truy tìm chín bể cá hương bố mẹ bị tráo đổi

Chương 9

20 phút

Trước khi đài phát thanh cũ ở Hoa Liên ngừng phát sóng, anh và người chị đã trưởng thành cùng nhau truy tìm mười hai cuộn băng ghi âm lời kể của bộ lạc đã bị cắt ghép.

Chương 12

22 phút

Trước khi đoàn kịch ngôn ngữ ký hiệu cũ ở Đài Bắc giải tán, anh cùng người con trai trưởng thành truy tìm mười cuộn băng ghi âm bị ghi đè.

Chương 10

24 phút
Bình luận
Báo chương xấu