Lắng Nghe Tiếng Gió Thì Thầm

Lắng Nghe Tiếng Gió Thì Thầm

Chương 8

20/03/2026 16:04

Em trai của Ôn Kh/inh Ngữ tên là Ôn Nhuận Trạch, dáng người rất cao. Vừa đến chỗ chúng tôi ở, nghe kể lại đầu đuôi sự việc xong, cậu ấy h/ận không thể lao ngay đến nhà Vương Y Y để tính sổ.

“Đừng bốc đồng. Cậu nghĩ mà xem, năm xưa cảnh sát cũng đến tìm mấy lần nhưng đều bặt vô âm tín, chứng tỏ cả cái thôn này chắc chắn đã đồng lõa bao che. Tuyệt đối không được manh động!”

Nói khuyên rát cả cổ cuối cùng mới cản được Ôn Nhuận Trạch.

“Năm đó tôi đã nói chị tôi chắc chắn đã quay lại đây rồi! Chắc chắn vẫn ở trong cái thôn này! Thế mà không ai chịu tin!”

Lần này Ôn Nhuận Trạch đến đây dưới danh nghĩa giáo viên tình nguyện. Tôi và Dương Vũ vừa gửi bức ảnh chụp Ôn Kh/inh Ngữ dưới hầm ngầm đi, phía cảnh sát lập tức triển khai hành động.

Có lẽ vì đoán được chúng tôi đã biết chuyện xảy ra dưới hầm nên tối hôm đó lúc ngủ, không còn bất kỳ tiếng động kỳ lạ hay khuôn mặt đ/áng s/ợ nào xuất hiện nữa.

Sáng hôm sau, trưởng thôn vội vã chạy tới:

“Thầy Vương, đây là giáo viên tình nguyện mới đến sao?”

Thầy Vương là người từng trải qua sóng to gió lớn, khác hẳn với ánh mắt h/ận không thể gi*t người của Dương Vũ, thầy kéo Dương Vũ ra sau lưng:

“Đúng vậy. Đứa nhỏ này ban đầu bảo không đến nhưng mấy hôm trước vừa thất tình nên lại quyết định đến đây tìm chút việc làm cho khuây khỏa.”

Trưởng thôn khách sáo với thầy Vương vài câu rồi đột nhiên hỏi:

“Có giấy tờ chứng minh không? Chỗ chúng tôi tuy nghèo nhưng không phải ai muốn đến dạy cũng được, nhỡ làm hư lũ trẻ thì sao?”

Thầy Vương ừ hữ vài tiếng rồi vào nhà lấy xấp tài liệu mà Ôn Nhuận Trạch mang theo. Trên đó con dấu cần đóng không thiếu một cái nào, lúc này mới miễn cưỡng tống khứ được trưởng thôn.

Ôn Nhuận Trạch và Ôn Kh/inh Ngữ trông không giống nhau lắm. Ôn Kh/inh Ngữ nhìn thoáng qua là biết mỹ nhân Nam Hồ dịu dàng, còn ngũ quan của Ôn Nhuận Trạch thì thô ráp và nhạt nhòa hơn, chắc trưởng thôn chú ý tới cậu ấy chỉ vì cả hai cùng họ Ôn.

Giáo viên tình nguyện đông lên, thời gian của mấy người chúng tôi cũng có thể chia nhỏ ra.

Vương Tư Bác ngày nào cũng rảnh rỗi không có việc gì làm. Lúc Vương Y Y đi học, anh ta cứ ngồi lỳ trước cửa lớp, đợi đến khi tan học là lao tới kéo tay Vương Y Y:

“Em gái, em đ/au.”

Một cô bé khác kể nhỏ với tôi:

“Thật ra anh trai của Vương Y Y thỉnh thoảng đối xử với bạn ấy cũng tốt lắm ạ.”

Vương Y Y gi/ật mạnh tay ra khỏi Vương Tư Bác:

“Anh đến đây làm gì? Đã bảo anh ở nhà cho ngoan rồi cơ mà?”

Thấy hai anh em sắp cãi nhau, Vương Tư Bác cứ ấp a ấp úng từng chữ một. Tôi nháy mắt ra hiệu cho Ôn Nhuận Trạch, cậu ấy vội vàng chạy tới can ngăn.

Khuyên nhủ một hồi, chúng tôi quyết định đưa hai anh em về nhà. Trên đường đi, Vương Tư Bác cứ hậm hực, nói năng lộn xộn chẳng đâu vào đâu. Vương Y Y hằn học buông một câu:

“Thầy đừng để ý đến anh ta, anh ta chỉ là một thằng ngốc thôi.”

Câu nói này bỗng chốc làm Vương Tư Bác nổi đi/ên. Chẳng biết anh ta lấy đâu ra sức mạnh, gi/ật phắt tay ra khỏi Ôn Nhuận Trạch, gào lên với Vương Y Y:

“Nó bảo tao không phải!”

May mà lúc đó cũng vừa về đến nhà họ Vương, Vương Tư Bác chạy thẳng vào trong, đóng sầm cửa lại.

Mẹ Vương Y Y ngại ngùng phân trần:

“Tính khí Tư Bác không được tốt lắm, thật sự xin lỗi các thầy cô. Nhưng bản tâm thằng bé không hề x/ấu đâu.”

Bố Vương Y Y cũng bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên dáng người cao lớn, lúc không nói chuyện sắc mặt trông rất dữ tợn. Bữa cơm lần trước chúng tôi đến, ông ta đi nhờ xe ba gác của trưởng thôn ra ngoài m/ua đồ nên không giáp mặt.

Trông thì dữ dằn nhưng ông ta nói chuyện rất khách sáo:

“Làm phiền hai thầy cô đưa tụi nhỏ về rồi.”

Sau đó ông ta nhìn sang Ôn Nhuận Trạch, hỏi một câu:

“Thầy giáo này là người mới đến à? Sao mấy hôm trước tôi không thấy?”

Ôn Nhuận Trạch vừa định trả lời thì từ căn phòng Vương Tư Bác vừa chạy vào truyền đến một tiếng động lạ, giống như tiếng va đ/ập, lại còn là va đ/ập rất mạnh, ngay sau đó là tiếng thút thít nghẹn ngào. Sắc mặt bố Vương biến đổi, ông ta lao tới đ/ập cửa rầm rầm:

“Tư Bác! Cẩn thận một chút! Đừng để bị ngã, có phải ngã đ/au rồi không?”

Còn mẹ Vương thì bắt đầu đuổi khéo:

“Thầy cô à, hôm nay trạng thái của Tư Bác không được tốt, tôi phải vào xem thằng bé thế nào, khi khác lại mời các thầy cô ăn cơm nhé.”

Hai bàn tay Ôn Nhuận Trạch siết ch/ặt lại thành nắm đ/ấm, tôi vội kéo áo cậu ấy:

“Dạ vâng, vậy chúng cháu xin phép về trước.”

Đi được một quãng rất xa, giọng Ôn Nhuận Trạch mới nghẹn lại:

“Đó là chị gái tôi.”

“Ừ.”

Danh sách chương

5 chương
20/03/2026 16:04
0
20/03/2026 16:04
0
20/03/2026 16:04
0
20/03/2026 16:04
0
20/03/2026 16:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu