Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC
- Sư Phụ Bất Ngờ Xuất Hiện Tại Tiêu Kim Quật - Chap 8 - Hết phần 8
13/04/2026 11:33
Khi mọi người đang bế tắc, Chúc Viêm đột nhiên nôn ra m/áu. Có kẻ đã phá vỡ kết giới ở tầng hầm B3 và đột nhập vào.
Hồ ly nhỏ vừa nghe thấy tầng hầm B3 liền bật dậy: “Tô Uyển!”
Tôi đưa tay ấn cậu ấy nằm xuống, nói: “Không liên quan đến cậu, ngoan ngoãn nằm yên.”
Hồ ly nhỏ muốn gi/ận nhưng không dám, chỉ 'khụt khịt' mấy tiếng rồi ngoan ngoãn nằm lại, cái đuôi cứ phe phẩy trên tay tôi.
Hứa Vân Vân đi kiểm tra, mang về tin tức Tô Uyển đã bị khoét tim.
Tin tức này khiến tôi có chút ngạc nhiên. Chúc Viêm là đệ tử của một chi nhánh thuộc Mao Sơn Phái. Tôi đã đến tổ Đặc Vụ Số 1 và thấy kết giới cậu ấy đã lập. Đó là một đứa trẻ có thiên phú. Kẻ có thể phá vỡ kết giới của cậu ấy, chắc hẳn bản lĩnh không tầm thường.
Hồ ly nhỏ có vẻ lo lắng, lấy đầu cọ cọ vào tay tôi.
Tôi bật cười, véo tai cậu ấy: “Biết rồi, đưa cậu đi.”
“Thật không?!” Hồ ly nhỏ mắt sáng rực nhìn tôi: “Sư tỷ đừng lừa tôi.”
“Lừa cậu làm gì?” Tôi hẹn địa điểm gặp Phương Hân, rồi tắt video.
“Anh Cả.” Tôi nói với Lâm Thanh Từ: “Em muốn đến cửa hàng đồ cổ đó một lần nữa.”
Lâm Thanh Từ hiếm khi lộ vẻ do dự trên mặt: “Em chắc chứ? Có lẽ chúng ta đã nghĩ quá nhiều rồi...”
“Không, bây giờ em rất chắc chắn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Lâm Thanh Từ, từng chữ từng chữ một: “Trên tấm biển đó là nét chữ của sư phụ.”
“Chữ của sư phụ? Sao có thể?” Hồ ly nhỏ xen vào: “Chữ của sư phụ x/ấu như gà bới, sao có thể là do người viết ra chứ?”
Trên mặt Lâm Thanh Từ thoáng hiện vẻ kh/inh bỉ, rồi quay người đi ra ngoài: “Để anh đi chuẩn bị một vài thứ.”
Nhìn bóng lưng Lâm Thanh Từ, Hồ ly nhỏ quay sang nhìn tôi: “Anh ấy vừa kh/inh bỉ tôi à?”
“Không có. Cậu nhìn nhầm rồi.” Tôi vừa ôm Hồ ly nhỏ vừa đi ra ngoài: “Làm sao anh ấy có được biểu cảm phong phú như vậy.”
Hồ ly nhỏ gật gù: “Đúng là vậy, mặt liệt thì làm sao có biểu cảm được.”
Tôi cúi đầu nhìn Hồ ly nhỏ, lắc đầu bất lực. Năm xưa, sư phụ tài năng xuất chúng, chữ viết lại càng đẹp. Rất nhiều quan chức, quyền quý đã đến xin chữ, có thể nói là “nhất tự thiên kim” (một chữ ngàn vàng).
Sau này, khi Lạc Phi vừa hóa thành hình người, đi còn chưa vững, nói gì đến viết chữ. Bàn tay của cậu ấy vẫn giống móng vuốt khi cầm bút, sư phụ đã dạy rất lâu mà vẫn không được.
Thấy tiểu đệ tử buồn đến nỗi cái đuôi cụp xuống, sư phụ đã đưa ra một quyết định buồn cười.
Ngày hôm sau, sư phụ tuyên bố mình bị đ/au tay phải, không thể viết chữ đẹp được nữa. Những nét chữ ông viết ra còn x/ấu hơn cả của Lạc Phi.
Tôi và Lâm Thanh Từ đều hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có mình Lạc Phi ngây thơ tin là thật, cho đến khi sư phụ qu/a đ/ời cũng không biết được sự thật.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ sư phụ đã quá nghiêm khắc với tôi trước đây, khiến tôi luôn yêu cầu sự hoàn hảo trong mọi việc, tự đặt áp lực cho bản thân quá lớn, làm ông cảm thấy áy náy.
Vì vậy, ông đã bù đắp sự áy náy đó cho Lạc Phi. Chỉ cần phương hướng lớn không sai, mọi chuyện ông đều chiều theo cậu ấy. Pháp thuật yếu kém không sao, có sư phụ che chở. Viết chữ không tốt cũng không sao, có sư phụ ở bên.
Để rồi sau này, Lạc Phi suýt mất mạng, sư phụ đã dùng cả sinh mệnh của mình đổi lại, giành cậu ấy từ tay Tử Thần.
“Sư tỷ, sư tỷ?” Cái móng vuốt mềm mại khẽ cào cào tóc tôi.
Tôi cúi đầu xuống: “Sao vậy?”
Hồ ly nhỏ chỉ ra cửa: “Sư huynh chờ rồi kìa, sư tỷ ngẩn người ra đó làm gì?”
“À, không có gì.” Tôi đặt Hồ ly nhỏ vào trong tay áo, rồi đi về phía Lâm Thanh Từ.
(Hết phần 8)
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook